Home Truyện ngắn audio Người đến sau trong cuộc đời nhau

Người đến sau trong cuộc đời nhau

9
0

Quang.name.VN – Tôi mới chính là hiện tại của anh. Phải! Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả và có thể xóa bỏ những gì đã từng là duy nhất. Có những năm tháng tôi không ngự trị trong cuộc sống của anh, những năm tháng anh sống cuồng nhiệt và say đắm bên một người khác. Cũng giống như tôi không thể dùng thứ tình cảm nhiệt thành nhất, ngây ngô nhất để yêu anh một cách bất chấp tất cả như đã từng.
Có một loại cảm xúc đau đớn của kẻ thứ ba, nghe nói đó là cuộc tình trong hiện tại đang thuộc về mình nhưng dáng hình của quá khứ vẫn còn lấp ló đâu đó.

Tôi và anh, những kẻ đến sau trong cuộc đời nhau.

Sự ích kỷ trong bản chất con người lúc nào cũng muốn đạt đến cảnh giới là tối cao nhất chăng? Càng muốn chạm đến hạnh phúc của hiện tại lại càng có ham muốn chiếm giữ tất cả. Đứng trước sự ích kỷ của tình yêu, đôi lần tôi tự cho phép mình được ghen, muốn ghen và có lý do để ghen.

Lý do ư? Một cuộc tình nếu không có chân tình thật sự, không cam nguyện yêu một người thì hẳn nhiên không có lý do gì để đi tiếp. Nhưng rồi tôi đã vội giấu nhẹn đi thứ cảm xúc ghen tuông ấy. Tốt nhất là càng phải chôn nó đi thật sâu. Bởi chính tôi cũng trong những khoảnh khắc ngỡ như là hạnh phúc nhất bên anh, lại mặc nhiên để tâm trí tìm kiếm những ý niệm về người xưa. Một chút xót xa, nhớ nhung và có khi lại tự hỏi hiện tại này tại sao không phải là mảnh ký ức đẹp đẽ ngày xưa…

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Con người lạ thật, nguyên tắc là vô khối điều mà ta tạo ra chỉ để lập trình mọi thứ được dễ dàng hơn nhưng chẳng phải tất cả nhanh chóng bị đảo lộn bởi sự tham lam của chính mình đó sao? Có được nhưng cũng không muốn để mất đi. Có những người dẫu cho không còn bên cạnh mình nữa nhưng cũng bằng mọi cách ta giữ họ lại bên đời, bởi vì họ bước vào cuộc đời ta là một dấu chấm hỏi đột ngột hoặc là dấu ba chấm mà ta luôn muốn viết tiếp. Kể cả khi đã chấp nhận họ trở thành quá khứ, là một mảng ký ức không thể tìm lại và nếu cứ quay nhìn thì cũng chẳng có một kết cục đẹp đẽ hơn. Ta đâu biết điều đó là sẽ tổn thương đến ai? Tôi đã nghĩ thế, đã mặc định như thế cho đến khi cảm thấy mình đang bất an bởi chính những điều nhỏ bé ấy.

Tôi mới chính là hiện tại của anh. Phải! Nhưng điều đó không có nghĩa là tất cả và có thể xóa bỏ những gì đã từng là duy nhất. “Duy nhất” ấy mà. Chỉ vì hai con chữ ngắn củn cỡn mà tâm trí bao người đã chẳng thể an yên, tôi chắc thế. Có những năm tháng tôi không ngự trị trong cuộc sống của anh, những năm tháng anh sống cuồng nhiệt và say đắm bên một người khác. Cũng giống như tôi không thể dùng thứ tình cảm nhiệt thành nhất, ngây ngô nhất để yêu anh một cách bất chấp tất cả như đã từng. Có những điều rất giản đơn, rất thường nhật, có những thói quen rất bình dị nhưng khi ta ở bên cạnh người hiện tại, lại đôi lần mong muốn nghĩ rằng “Giá như…”. Một người có thể giơ bàn tay ra với ta và một người đang giữ lấy bàn tay này muốn được nắm chặt. Cảm giác này liệu có ai hiểu không? Rốt cuộc hiểu được không? Vốn dĩ không có sự lựa chọn nào ở đây cả, chỉ là ta không cam tâm đó thôi.

Thật ra tôi cảm thấy thứ dũng khí mà chúng ta cần nhất khi yêu không phải là cố chấp mà là biết chấp nhận. Chấp nhận với những trọn vẹn không thể vẹn tròn, hài lòng với tình cảm hiện tại thôi. Bởi vì khi bắt đầu một cuộc tình mới, nghĩa là chúng ta lại chấp nhận một hành trình mới. Mọi thứ lại quay trở về khởi điểm và tôi nhận ra những chông chênh phía trước vẫn tiếp tục muốn thử thách lòng người. Nếu cứ tìm kiếm câu trả lời cho một vài câu hỏi, cuộc tình này có lẽ không thể bước tiếp kể cả khi tôi và anh chưa kịp gặp phải một trắc trở nào để cùng nhau vượt qua.

Đáng tiếc thay, đứa con gái như tôi kiêu hãnh quá đỗi. Tham lam cũng nhiều. Nhưng tôi vẫn đang học cách biết hài lòng với cuộc sống có anh của hiện tại…

Tác giả: Hàn Vi
Giọng đọc: Chit Xinh

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here