Tỉnh Thức (phần cuối)

Tỉnh Thức (phần cuối)

14
0
SHARE

Quang.name.VN – Giang ngồi lại một mình, cô rút máy điện thoại ra, bật lên. Cô soạn 1 tin nhắn cho Long rằng: “Lan đã chết. Cô ấy nhắn anh rằng: Cô ấy yêu anh”. Cô save nó lại rồi soạn 1 tin nhắn cho Minh. “Giang đã chết. Cô ấy nhắn anh rằng: Mong anh hạnh phúc với người sau”. Cô gửi hai tin nhắn đi cùng lúc.
Lặng lẽ rút simcard ra, cô bẽ gãy nó, đứng dậy và đi ra ngoài.

Dọc đường về , Minh huyên thuyên kể về dự án PR mới nhất của anh cho một hãng sữa bột. Vừa lúc , lại có một tin nhắn nữa của số máy ban nãy. Giang đọc: “Anh chịu thôi. Không đoán được ra. Nhưng em là thế nào với Minh? Cậu ấy giỏi lắm đấy! Nhưng cậu ấy có bạn gái rồi nếu em yêu cậu ta và anh không có bạn gái nếu em yêu anh”.

Minh phá lên cười. “Khỉ! Thằng này mà có bạn gái được mới là tài”. Rồi hớn hở, Minh nói tiếp: “Anh nhắn tin cho nó bảo tên là Lan, con gái, 18 tuổi đang học tài chính kế toán biết nó từ lâu rồi nhưng bây giờ mới kiếm được số của nó qua anh Minh, là anh. Nếu nó gọi điện em cứ nghe và nhớ là em tên Lan nhé! Trêu nó vài ngày để xem con lợn ấy thế nào?”

Giang gập máy lại. Im lặng. Anh ta là người thế nào nhỉ?
Ảnh mang tích chất minh họa - Quang.name.Vn

Nhắn qua nhắn lại suốt một đêm, Giang thấy nhẹ cả người. Long – đối thủ trong công ty của Minh là một người khá thành thật. Đó là một sự lạ. Thường thì như Giang nghĩ, không có lẽ nào những người làm PR nói riêng và những người làm quảng cáo nói chung lại có thể thành thật như thế. Long tâm sự với Giang rất nhiều về bản thân, công việc, tình yêu và cả về anh bạn cùng công ty tên Minh. Tất cả đều rất thật. Chí ít ra là theo linh cảm của Giang. Cô cảm thấy rằng anh nói thật. Anh nói như chưa bao giờ có cơ hội để bày tỏ đến thế.

Giang cũng tâm sự với Long về một cô Giang dưới cái tên Lan. Cô Giang đó là cô Giang thời 18 tuổi, thời mà còn chưa biết đến Minh. Một cô gái thích nổi loạn và không bao giờ muốn bị bó buộc, khác xa so với Giang của bây giờ. Cô cũng nghe Long nói về nỗi buồn khi ý tưởng của anh bị công ty khác lấy mất mà anh không hề hồ nghi chuyện bị lộ thông tin. Đến khi Giang đưa ra giả thuyết bị lộ, anh còn khăng khăng là không bao giờ vì ý tưởng đó anh chỉ trình bày với giám đốc và các trưởng nhóm. Không đời nào giám đốc và các trưởng nhóm lại đem ý tưởng đó đi bán cả vì họ đều là những người rất trung thành với công ty. Vả lại, ý tưởng của thiên hạ rất nhiều khi trùng nhau, nếu mình không làm trước sẽ có người làm trước ngay. Và anh kể ra một loạt những ví dụ mà trong đó có đến 4, 5 cái Giang biết có sự chơi xấu của Minh.

Đến khỏang 3h sáng thì Long xin phép gọi điện cho Giang. Cô định từ chối nhưng rồi lại hiếu kỳ và nhận lời. Chỉ sau khi có report báo về là máy bên kia nhận được tin của Giang, số điện thoại nhà của Long hiện lên. Cô đoán thế. Thường thì chẳng ai dại dột gì mà lại đi gọi lại cho một người xa lạ bằng số máy cố định của mình cả. Vậy mà Long lại làm vậy. Khi cô hỏi: “Tại sao anh chưa biết gì về em mà đã dùng điện thoại nhà để gọi? Nhỡ khi em có số nhà anh rồi, em phá anh thì sao?”

Long hồn nhiên: “Chẳng sao cả! Anh thấy tin em và anh cũng muốn em thấy điều đó thôi. Khi em có số nhà của anh rồi thì em càng dễ đến thăm anh bằng xương bằng thịt chứ”. Cả hai nói chuyện rầt lâu cho đến khi Giang phải bảo: “Thôi, tốn tiền điện thoại nhà anh quá! Vả lại sáng rồi, em cũng đi ngủ đây” thì Long mới chịu gác máy.

Nguồn: Nhacvietplus
Tác giả: Hoàng Anh Tú
Giọng đọc: Nhím Xù

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY