Khi tình yêu đủ lớn (Phần 1)

Khi tình yêu đủ lớn (Phần 1)

19
1
SHARE
Quang.name.VN – Ngày hôm đó, tôi quay lưng bước đi trong nước mắt không có anh đuổi theo nói lời xin lỗi hay dỗ dành. Ngày tôi sách vali lên xe đến với Mù Cang Chải anh đã không đến. Tôi bước đi trong cô đơn với tâm trạng nặng nề, bố mẹ tôi buồn bã không nói một lời. Lọ lem đã cô đơn…

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Ai đó nói rằng: đừng tin vào tình yêu, tình yêu chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi. Và đừng quá yêu một ai đó vì điều ấy sẽ chỉ làm ta thêm đau khổ. Nhưng dù người ta có nói hàng trăm ngàn lần rằng “đừng tin” thì tôi vẫn tin vào tình yêu. Tin rằng nếu tình yêu đủ lớn chúng ta sẽ làm nên những điều kỳ diệu.

Hè đã về trên bản Tà Lư, gieo ánh nắng chói chang cho bông lúa thêm chín vàng. Nơi đây, mùa hè không có sắc đỏ hoa phượng hay sắc tím của bằng lăng. Chỉ có màu tím của hoa sim, hoa mua mọc từng chòm nơi triền đồi. Nhanh quá, đã một năm tôi đến với vùng đất này. Tiếng tin nhắn cắt ngang dòng suy nghĩ, là một số lạ “Em được nghỉ hè rồi chứ, cũng đã gần một năm em bỏ tôi mà đi rồi đấy, ngỡ tưởng người đàn ông hiện tại của em thế nào, hóa ra cũng chỉ là một gã quê mùa tầm thường, khố rách áo ôm!”.

Tôi không ngạc nhiên, cũng không bực tức, chỉ thấy có chút thất vọng, chẳng lẽ đây lại là những lời của anh – người con trai mà tôi đã từng yêu mến. Khi xưa, tình cờ quen anh trong một buổi tụ tập với đám bạn, tôi đã đem lòng yêu mến người con trai có dáng vẻ thư sinh và ánh nhìn đầy âu yếm ấy. Khi tình yêu đơn phương trong tôi chớm nở, tôi bắt đầu thấy sợ đêm tối, có lẽ bởi vì khi bóng tối vây quanh là lúc con người ta đắm chìm trong nỗi cô đơn, tuyệt vọng và lo lắng. Thế rồi hạnh phúc cũng đến, anh đã tỏ tình với tôi:

“Am là cô gái đặc biệt nhất mà anh biết, em giản dị và ấm áp, khác với những cô gái đỏng đảnh và điệu đàng anh quen”.

Tôi đã ngỡ mình là lọ lem. Tôi đã từng cười và tự nhủ rằng “cổ tích có thật đấy”. Nhưng thời gian trôi qua, tôi dần nhận ra tôi với anh quá khác nhau. Tôi muốn sống bằng nhiệt huyết tuổi trẻ với khát khao và lí tưởng nhưng anh lại buông thả và ham chơi. Tôi giản dị và quê mùa nhưng anh lại hào nhoáng và thích thể hiện.
Ảnh mang tích chất minh họa - Quang.name.Vn

Mỗi lần đi chơi với đám bạn của anh, anh bắt tôi phải trang điểm cầu kỳ, mặc những bộ đồ mà tôi cực ghét, đi những đôi guốc mà tôi cảm thấy đau chân. Tất cả chỉ vì anh muốn người yêu anh phải đẹp, phải quyến rũ và sang trọng trong mắt người khác. Liệu có bao giờ anh nghĩ đến cảm xúc của tôi không, hay anh chỉ nghĩ đến anh và chỉ yêu chính bản thân anh thôi. Phải rồi, vì anh tôi đã từng rơi nước mắt, vì anh đã hằng đêm tôi thao thức không ngủ, vì anh có lúc tôi đã dằn vặt bản thân “sao mình không cao hơn, sao mình không lung linh hơn,…” nhưng rồi anh đáp tôi bằng tình yêu hời hợt, lúc nào cũng chỉ là “anh muốn” và “phải” như anh nói. Tôi vẫn tự dối lòng mình có lẽ anh chỉ muốn tốt cho tôi thôi.

Cho đến ngày ra trường, tôi tình nguyện lên vùng núi dạy học. Tim tôi vẫn nhói đau khi nghĩ đến lúc ấy, anh nở một nụ cười nhạt nhẽo. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt đau đớn rồi bỏ đi. Tôi đã khóc, cũng không hiểu rõ cảm xúc trong tôi lúc ấy nữa, có gì nghẹn đắng trong cổ họng, tôi chỉ nấc lên nhưng không thành tiếng, nước mắt lăn dài nóng hổi. Ngày hôm đó, tôi quay lưng bước đi trong nước mắt không có anh đuổi theo nói lời xin lỗi hay dỗ dành. Ngày tôi sách vali lên xe đến với Mù Cang Chải anh đã không đến. Tôi bước đi trong cô đơn với tâm trạng nặng nề, bố mẹ tôi buồn bã không nói một lời. Lọ lem đã cô đơn, trên đời này vỗn dĩ không có cổ tích tình yêu đâu.

Mù Cang Chải một ngày thu có nắng, phía xa những dãy núi trùng điệp xanh ngút ngàn, những thửa ruộng bậc thang tựa từng đợt sóng vàng uốn lượn tận mây trời, lác đác những mái nhà nơi thung lũng hoặc lưng chừng núi. Đây là xã nghèo nhất của huyện, trường chỉ vỏn vẻn một lớp học. Lớp học với những tấm ván thô sơ được ghép vào nhau, bàn ghế cũ kỹ, thiếu thốn. Tôi đứng lặng yên trong lòng đầy bối rối. Chợt có giọng nói trầm ấm vang lên:

“Em có phải là Thảo không?”. Tôi giật mình quay lại, là một chàng trai trẻ, anh mặc trang phục dân tộc, nụ cười tươi và ánh nhìn thân thiện.

“Vâng, anh là…”

“Tôi là A Thiên, là người ở vùng này, rất vui khi là đồng nghiệp với Thảo. Thảo cất đồ đi tôi sẽ dẫn Thảo đi tham quan nơi này.”

Chúng tôi bước đi trong làn gió nhẹ hòa với hơi mát từ dòng nước nơi khe suối đang chảy róc rách, mùi thơm của các loài hoa cỏ dại cùng với giọng nói ấm áp của chàng trai có tên A Thiên kia làm lòng tôi có cảm giác bình yên đến lạ lùng.

“Kia là núi Tà Lư ngọn núi cao nhất vùng này, dòng suối mát lành dưới chân núi là nơi tắm mát của bao người. Những thửa ruộng bậc thang uốn khúc tận mây trời kia là nguồn lương thực chính của bà con nơi đây. Người bản mình nghèo lắm, cái bụng cũng thật thà nữa. Bà con mình chưa biết được tầm quan trọng của cái chữ đâu, vì vậy chúng ta phải thật kiên trì đấy”

Tôi khẽ gật đầu:

“Ngày trước A Thiên đi học như thế nào?”

Thiên nhoẻn miệng cười, đôi mắt nhìn về một nơi xa xăm, trong giọng nói của anh phảng phất chút buồn:

“Con đường đến trường của A Thiên xa lắm, chúng tôi học và nội trú dưới trường huyện luôn. Cả bản có tôi, A Sơn và A Lử được đi học thôi. Sau này cả ba đứa cùng ra Hà Nội học, nhưng chúng đã ở lại dưới đó hết rồi. Chỉ còn cái bụng A Thiên tôi cứ mãi nhớ bản làng nên trở về đây. Thảo là con gái miền xuôi, lên đây sẽ khổ nhiều đó, mà sao Thảo không ở dưới đó mà lại lên đây?”

“Vì…” – trong giây lát tôi khẽ ấp úng, nhưng khi bắt gặp cái nhìn tràn ngập hy vọng từ A Thiên, tôi trả lời dứt khoát – “vì tôi yêu nơi này, và tôi muốn ước mơ của mình thành hiện thực.”

Ở nơi đây giữa vùng rừng núi hoang vu, không người thân, không tivi, điện thoại thường xuyên mất sóng, chợ cách xa hàng chục cây số đã có lúc tôi muốn khóc, hoảng sợ và cô đơn. Trong lòng tôi vẫn nuôi hy vọng rằng biết đâu sẽ có những tin nhắn của anh hoặc biết đâu đấy anh sẽ lên đây tìm tôi. Câu trả lời vẫn là “không”, anh không nhắn tin, cũng chẳng lên tìm tôi. Có lẽ, tôi không nên mong đợi quá nhiều, vì có thể anh không còn yêu tôi hoặc là chưa từng yêu tôi. Anh đã không đứng về phía tôi trong lúc tôi cần lắm một bờ vai, cần lắm một lời động viên. Hãy ngừng những suy nghĩ về anh, vì thời gian đã trả lời cho tất cả.

Ảnh mang tích chất minh họa - Quang.name.Vn

Thiên đang bước đến, anh nói sẽ đưa tôi xuống chợ và tiện đó sẽ mua luôn những thứ cần thiết. Chợ ở vùng núi không ồn ào, vội vã, cũng không chật chội, mọi người bước đi thong thả và bình tĩnh. Trên đường về trường tôi mang trên người những túi đồ nặng trĩu, ngồi sau chiếc xe máy cũ kỹ của A Thiên mà đôi lúc đi qua ổ gà tôi có cảm giác mình sắp bật xuống đường. Đôi lúc, tôi khẽ rú lên vì sợ, A Thiên cười bảo:

“Đừng sợ, tay lái của A Thiên lụa lắm, xe cũ nhưng khỏe Thiên phải tích cóp suốt mấy năm đi học mới mua được đấy”.

Đôi khi những cú “sóc” làm đầu tôi va mạnh vào bờ vai của A Thiên, lúc ấy tôi đã cảm nhận rằng bờ vai của chàng trai ấy thật rộng lớn, vững chãi và tôi hoàn toàn có thể yên tâm.

Hồi đó, chúng tôi cùng treo ảnh bác Hồ, cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau trang trí lớp học và cùng nhau mang những cuốn sách mà mỗi người có để vào một tủ nhỏ. Trường đã sửa xong công việc tiếp theo là chúng tôi sẽ phải đến từng nhà vận động bà con cho các em đi học. Ngôi nhà đầu tiên A Thiên dẫn tôi đến đó là nhà của trưởng bản A Pủa.

“Trưởng bản à, cô giáo Thảo là người kinh, đã không ngại khó khăn lên đây để dạy con em mình cái chữ, vậy thì trưởng bản hãy vận động cùng chúng con đi.”

“Thiên à, hàng ngàn đời nay người bản ta không có ăn mới chết chứ, không biết chữ thì cũng đã sao đâu. Ta chỉ lo đói cái bụng thôi con à.”

“Trưởng bản à, con đã xuống dưới xuôi, ở dưới đấy phát triển, hiện đại và sung túc lắm, vì họ biết chữ, họ có kỹ thuật và biết ứng dụng khoa học vào sản xuất. Thế giới ngoài kia rộng lớn lắm trưởng bản ơi, ta săn mãi thì con hươu, con nai cũng hết, ta phá rừng để làm nương rẫy rồi rừng cũng sẽ cạn kiệt. Hãy để cho những đứa trẻ trong bản được mở mang đầu óc bằng những con chữ, tương lai của chúng sẽ như cánh chim đại bàng bay cao, bay xa hơn ngọn núi Tà Lư kia.”

Trong ánh mắt A Thiên lấp lánh tia sáng, điểm sáng ấy như xoáy sâu vào tâm hồn người đối diện, rồi cuốn lấy lòng tin của trưởng bản, ông nhìn A Thiên và khẽ gật đầu:

“Được được, Thiên à, tụi bay nói hay lắm, ta sẽ ủng hộ”

Cứ thế, ngày trôi qua nhờ sự bền bỉ, kiên trì lớp học của chúng tôi ngày một đông lên, tiếng trẻ thơ nói cười, tiếng chúng đọc bài, nhìn những cặp mắt thơ ngây ấy chúng tôi nghẹn ngào cảm xúc, có giọt nước mắt nào lăn xuống khóe môi tôi nóng hổi. Tôi nhìn A Thiên, anh cũng nhìn tôi, chúng tôi cười trong niềm hạnh phúc.

A Thiên có cái gì đó thật đặc biệt, bên anh tôi luôn cảm thấy an tâm và thêm yêu đời. Anh giản dị, vô tư và đầy nhiệt huyết. Thời gian cứ trôi đi, đã gần một năm bên Thiên, chưa bao giờ tôi thấy anh mệt mỏi hay chán nản. Hàng ngày ngoài việc dạy các em học bài, chúng tôi lại cùng nhau đi đến từng hộ trong bản vận động bà con cho các em đi học, hướng dẫn bà con trồng cây, chăn nuôi theo phương pháp mới, chúng tôi cùng sửa lại lớp học, trồng thêm những cây non quanh sân trường. Ngày ngày ngoài giờ lên lớp, tôi lại thấy A Thiên lúc thì chặt gỗ để chuẩn bị làm bàn ghế mới, lúc lại đốn củi để chuẩn bị cho mùa đông. Đêm đêm tôi vẫn nhìn sang phía cái lán nhỏ nơi A Thiên kí túc tại trường, bên cây đèn dầu tù mù anh vẫn hăng say nghiên cứu từng trang sách. Thiên lúc nào cũng đầy sức sống và đam mê, môi anh luôn nở những nụ cười tươi rói – cái nụ cười mà người đối diện dù lo lắng hay đang bực bội đến mấy cũng sẽ cảm thấy nhẽ nhõm hơn. Thế nhưng đến một ngày tôi thấy A Thiên không nói và anh cũng chẳng cười. Hôm ấy, một ngày đông lạnh giá, nhiệt độ đã xuống đến 3 độ C, có khả năng giảm hơn nữa và có tuyết rơi. Tôi thấy A Thiên uống rượu rồi mất hút sau đó.

Còn tiếp…
Nguồn: Nhacvietplus
Tác giả: Trần Tú

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...