Điều kỳ diệu trong hộp diêm

Điều kỳ diệu trong hộp diêm

11
0
SHARE

Quang.name.Vn – 1. Noel đến. Đấy là lần đầu tiên Quỳnh Anh được sống trong một Noel chân thực với tuyết trắng, cây thông, bánh quy hình người, ngõ ngách giăng đèn, chợ Noel lung linh. Nhất là các hiệu đồ chơi trong thành phố nhỏ Wuntenberg vốn đã rất thích, nay còn hấp dẫn bội phần với muôn vàn món mới lạ.

Cách nhà Quỳnh Anh hai con phố có một hiệu đồ chơi. Một chiều đi học về, cô bé vô tình nhìn thấy trong tủ kính trưng bày một mô hình nông trại nhà gấu. Rất nhiều gấu nhỏ bằng gỗ đang làm việc: vắt sữa bò, cắt cỏ, lấy mật, đóng thùng hàng, vân vân. Gấu bố, gấu mẹ, gấu anh, gấu em, gấu bé bi… Chúng mặc quần áo khác nhau, nét mặt sống động nhiều trạng thái. Quang cảnh nông trại thật tỉ mỉ, từng chi tiết đồ vật như thùng sữa, máy gặt, máy cưa, xe hàng đều tinh xảo. Quỳnh Anh chưa bao giờ thấy món đồ chơi tuyệt vời hơn thế, càng ngắm càng đẹp.
Suốt nhiều ngày sau, dù trời tối hù, hay tuyết dày, hay gió lạnh, trên đường tan trường, Quỳnh Anh đều đứng lì ngoài hiệu đồ chơi đến thật trễ. Cô chỉ ngắm mô hình thôi, chẳng dám bước vào vì biết chắc nó sẽ đắt. Nhà cô ở một căn hộ nhỏ cũ kỹ, là dân nhập cư mới, nên cuộc sống bó ép nhiều. Bố cô theo những chuyến xe hàng từ Thổ Nhĩ Kỳ vào Đức, mấy tháng mới về một lần. Mẹ cô giúp việc cho người khác, sáng nào cũng cắm cúi vào mục rao vặt của mấy tờ báo, tìm thêm mối. Được học hành, được ăn no mặc ấm, được xem tivi, được thấy xe hơi, được ở nơi mà chúng bạn và hàng xóm ngày xưa gọi là trời Tây, cô luôn tự nhủ là mình quá may mắn rồi.
Điều kỳ diệu trong hộp diêm
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Những lúc ngắm mô hình, Quỳnh Anh luôn tưởng tượng được hóa thành một chú gấu. Cô sẽ mặc váy hoa màu hồng và phụ sắp xếp các hũ mật. Cô sẽ mặc quần xanh và áo vàng, cưỡi trên con bò mập ú. Cô sẽ cầm cưa cưa khúc gỗ thật to… Ngày nào rời cửa hiệu, cô cũng phơi phới hơn. Rồi cô thầm ước không ai mua mô hình ấy. Ở trường, cô vẫn khó hòa nhập với đám trẻ con Tây, chưa quen vị bánh mì và pho mát, chưa sõi tiếng. Các bạn gấu gỗ thân thiết với cô hơn, cô không muốn mất. Cô thấy ao ước của mình thật xấu và ích kỷ.
2. Đứng trước cửa hiệu, Quỳnh Anh thích thú nhận ra các chú gấu đã thay đổi vị trí so với ngày hôm qua. Có thêm vài thành viên mới. Nhưng nét sáng rỡ trên mặt cô vội tắt. Miệng cô méo xệch tiu nghỉu. Cô thở dài và nắm chặt hai tay, lấy hết quyết tâm bước đi. Hôm nay ở trường, nhiều đứa trẻ khoe đồ chơi mới được tặng Noel, khiến cô quyết định thôi yêu thương các con gấu gỗ nhiều thêm nữa. Cô sợ ai đó mua chúng, khi không nhìn thấy trong tủ kính nữa, cô sẽ rầu rĩ hơn.
Quỳnh Anh đến gần cuối con phố, thì cánh cửa cửa hàng đồ chơi mở ra. Một người đàn ông to béo, da nhiều đồi mồi, đỉnh đầu hói sáng với lơ thơ vài chùm tóc bạc trắng ngoái theo cô bé. Theo thói quen, ông đưa tay đẩy gọng kính nơi sống mũi, khẽ chép miệng. Cô bé châu Á này ngày nào cũng đứng rất lâu ngoài cửa hiệu ông, mà hôm nay mới hơn mười phút đã đi. Nhìn cái dáng nặng trĩu của cô, ông không nghĩ cô có chuyện vội mà phải chào mô hình trang trại nhà gấu sớm như vậy.
Điều kỳ diệu trong hộp diêm
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Hôm sau, ngang cửa hiệu, dù tự nhắc mình nhưng Quỳnh Anh không cầm lòng được, phải đứng lại ngắm trang trại đồ chơi một lát. Hôm sau nữa, cô vẫn không thoát khỏi ma lực của những chú gấu, phải dừng lại. Rồi các ngày sau, cô chọn đi đường vòng về nhà dù xa hơn, cố tình không qua hiệu đồ chơi. Nhưng tối tối nằm trên giường, cô luôn mường tượng về trang trại nhà gấu bằng gỗ ấy, chính xác từng chi tiết. Cô dần chìm vào làn lâng lâng mào đầu giấc ngủ với nụ cười trên môi, tưởng tượng mình đang đóng một vai gấu nào đấy.
Nguồn: Nhacvietplus
Tác giả: Ploy Trần Lê Ngọc Bích

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY