Chạm vào Thế Giới ( Phần 2 )

Chạm vào Thế Giới ( Phần 2 )

6
0
SHARE

Quang.name.Vn – Một chiều đầu thu, Nhiên hẹn tôi đến một quán Café mà chúng tôi chưa cùng nhau đến bao giờ. Em mặc váy màu da trời, đi giày cao gót, ngồi ưu tư trong góc quán. Trông em gầy hơn và mất đi vẻ tinh nghịch thường ngày. Trong một thoáng, tôi như ngừng hô hấp. Em.. lạ thật, không, là đẹp thật! Cái đẹp nữ tính bình thường bị che giấu bởi quần jeans và áo phông bụi.

Link Dự Phòng

Nhiên cười toe toét. Em vẫy tôi rối rít ngay khi thấy tôi từ cửa bước vào. Tôi bật cười trước dáng vẻ ấy, phải rồi, đó mới là Nhiên.

Chúng tôi lại dành cả buổi chiều nói với nhau những chuyện linh tinh. Rồi cùng nhau, chúng tôi lang thang đến những địa điểm quen thuộc của hai đứa. Tay em mềm mại trong bàn tay to lớn của tôi. Mắt em lay động trong ánh đèn phố phường rộn rã. Tà váy xanh nhún nhảy theo từng bước chân. Em ở đây, hiện hữu, không hề có khoảng cách. Tôi quên hết mọi thứ, chỉ mong cảm giác này sẽ tồn tại mãi mãi…

Khuya. Chúng tôi sánh bước đi bên nhau. Im lặng. Em ngước mắt nhìn bầu trời đêm thành phố, để mặc tôi dẫn đi trên con đường về nhà quen thuộc. Giống như em không để tâm hồn trong thân xác. Cảm giác ấy làm tôi sợ hãi.

Chạm vào Thế Giới ( Phần 2 )
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

“Nếu được chọn, anh muốn trở thành gì?” – Em đột nhiên hỏi.

“Gió” – Tôi đáp mà không cần suy nghĩ, và nói với chính mình “Vì em cũng là gió”

“Em muốn trở thành bầu trời” – Nhiên hình như không bận tâm lắm về câu trả lời của tôi – “Để có thể luôn dõi theo người em yêu, dù anh ấy ở bất cứ đâu dưới vòm trời này”
Bước chân tôi hơi chựng lại, khuôn mặt Nhiên nghiêng nghiêng mờ ảo trong ánh đèn vàng vọt. Một cảm giác ghen tuông tràn đến từng tế bào não. Em đang nói về một người con trai khác sao?

“Em yêu rồi à?” – Tôi cố giữ giọng mình thật bình tĩnh.

“Có lẽ” – Nhiên thờ ơ như thể đang nói về chuyện của ai đó – “Mà chuyện đó cũng không quan trọng lắm!”

Đến cửa nhà Nhiên, tôi tạm biệt em mà lòng nặng trĩu. Đầu tôi vẫn ong ong câu nói vừa rồi của em. Em yêu rồi sao? Người em yêu là ai? Liệu…

“Anh”

Giọng Nhiên đột ngột vang lên như sợ hãi. Tôi xoay người lại. Bóng em đổ dài trên nền đường khuya lạnh lẽo. Tôi nghĩ mình đang nhìn nhầm, bởi đôi mắt em hoảng loạn đến đáng thương. Em nói, nhẹ, nhưng rõ ràng như đánh vần từng chữ:

“Em sẽ là bầu trời, anh biết chứ!”

Rồi em bước vào nhà, bỏ lại tôi đứng ngây người như kẻ lú lẫn. Đúng, chỉ có thằng ngốc mới không hiểu ra ẩn ý sau câu nói của em. Trái tim tôi đập loạn vì vui sướng. Em yêu tôi. Em sẽ là bầu trời của tôi. Tôi mừng đến điên rồi. Đêm đó, thậm chí tôi còn không nhớ làm cách nào tôi về được tới nhà.

(…)

Tác giả: Redo

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY