Những vệt dài đan chéo

Những vệt dài đan chéo

12
0
SHARE

Quang.name.Vn – Mặc dù là kẻ bị bỏ rơi, tôi vẫn ngắm nhìn và ngưỡng mộ tình yêu của họ, một tình yêu theo lẽ dĩ nhiên, trong trẻo và hồn nhiên như tình yêu trong thiên nhiên hoang dã, cái thứ tình yêu khiến chim chóc rủ nhau cùng làm tổ, hươu nai đuổi theo nhau bên dòng suối và những hoàng tử công chúa cổ tích đến với nhau để chung sống trọn đời. Tôi yêu mến mùi hương của Yukiko vương vấn trên các đồ vật và cả những bức tranh đã bắt đầu nhuốm màu dịu dàng của cô.

Không một phút giây nào tôi lại dám nghĩ tình yêu của hai người ấy lại có thể vỡ tan, nhưng điều đó lại vẫn xảy ra, và xảy ra một cách nhanh chóng, bình thường hơn tôi nghĩ. Một buổi trưa, anh lặng lẽ bên ấm trà Nhật nguội ngắt, đầu mẩu thuốc đầy chặt gạt tàn…

– Yukiko về Nhật rồi.

– Vì sao?

Anh cười buồn trước vẻ kinh ngạc của tôi:

– Có gì đâu em, có khởi đầu thì cũng phải có kết thúc, lẽ dĩ nhiên mà.

Những vệt dài đan chéo
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Và kết thúc là như thế. Tranh của Yukiko không còn treo trên tường nữa, trả lại vẻ bình yên muôn thuở cho The Lacquer. Anh trở lại uống chè mạn thay cho món trà Nhật nóng bỏng thơm phức. Nhưng anh càng yên lặng hơn. Tôi biết anh buồn.

Vì niềm yêu mến với anh, tôi cố gắng lấp đầy cho anh những khoảng trống Yukiko bỏ lại. Không còn cô ở đây nữa, tôi tìm mua sách dạy nấu món ăn Nhật, đến siêu thị Unimart tìm mua gạo và gia vị Nhật về làm sushi, obento và cá hồi ướp lạnh cho anh mỗi buổi trưa. Tôi pha trà cho anh, chăm sóc anh, lắng nghe anh, an ủi anh, yêu thương anh. Nhưng anh vẫn buồn.

Hoàng hôn!

Mặt trời đỏ ối cháy đỏ rực góc trời, hắt lên những mảng mây xung quanh ánh hồng và tím sẫm. Trong căn phòng nhỏ, anh vẫn miệt mài bên khung tranh, cẩn thận ráp từng mảnh vỏ trứng, thếp từng lát vàng và bạc ở những mảng định sẵn trên nền sơn đen. Tôi yên lặng ngồi sau anh, nhìn từng mảnh của bức tranh đang thành hình. Là một người đàn bà phải không anh? Một người đàn bà đang vần vũ giữa giông bão dữ dội, người đàn bà có tiếng kêu hoang sơ và man dại. Tôi nhận ra dáng hình ấy. Ồ anh! Yukiko đã là quá khứ. Anh sẽ mãi nhớ nhung quá khứ như thế đến tận bao giờ? Mắt tôi nhòa nước.

Những vệt dài đan chéo
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Không nghĩ ngợi gì, tôi chạy tới ôm choàng lấy anh. Thếp bạc bị đẩy chệch đi quệt một vệt dài trên nền tranh đen sẫm. Môi tôi tìm môi anh.

– Anh đừng vẽ nữa! Quên Yukiko đi, và để em đến với anh. Cô ấy không thể mang cho anh hạnh phúc, nhưng biết đâu em có thể. Yêu em đi! Anh nhé!

Tôi thổn thức trong vòng tay anh. Sơn vẽ trên tay anh miết từng đường dài uốn lượn trên da thịt tôi ấm nóng. Tôi quay cuồng trong dào dạt mùi hương anh và trong xúc cảm từng đợt đê mê đắm đuối. Cuối cùng thì… cuộc sống luôn luôn rất đẹp – trong đầu tôi thoáng vang lên ý nghĩ ấy…

Tôi thức dậy trên chiếc giường nhỏ của anh trong xưởng. Trời đã tối hẳn. Đêm không trăng, chỉ có một vài ngôi sao nhỏ xíu nhấp nháy. Tôi nhìn thấy bóng anh bên cửa sổ, in hằn trên nền trời đêm xanh sẫm. Mỉm cười, tôi nhỏm dậy, định bước đến ôm anh từ phía sau. Nhưng… hình như bờ vai anh đang rung rung. Môi anh mấp máy. Tôi lắng nghe những tiếng nho nhỏ:

– Yukiko! Yukiko!

Tôi nhìn anh hồi lâu, lặng yên không nói nên lời. Rồi tôi lặng lẽ đứng dậy mặc quần áo, bước nhanh ra phía ngoài trời đêm. Không bao giờ trở lại…

Những vệt dài đan chéo vào nhau…
… rồi lại đi tiếp trên đường kẻ thẳng của mình.

(…)

Tác giả: Tạ Thu Thủy

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY