Em không phải gái hư_phần 2

Em không phải gái hư_phần 2

0
0
SHARE

Quang.name.Vn – Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô đã về nhà, nằm trên giường, quần áo ngủ đàng hoàng, không có ai bên cạnh. Cô nhớ lại chuyện tối qua, hớt hãi chạy ra ngoài tìm. Kinh Quốc không có trong phòng, điện thoại anh không liên lạc được. Chị giúp việc nói rằng mờ sáng có taxi đưa cô về nhà, không nhìn thấy Quốc. Thùy Mị nghĩ một lát rồi chạy ngay vào bệnh viện. Cô không nhớ chuyện tối qua nhưng cô biết cơ thể mình có vấn đề. Qủa nhiên, Thùy Mị không còn là con gái, hoàn toàn là sâu hóa bướm.

Là ai?
Cô hỏi đi hỏi lại, trong lòng thật hy vọng đó là anh. Cô mua thuốc tránh thai khẩn cấp, rồi một mình đem giấy xét nghiệm ngồi ở công viên. Lần đầu trong đời cô thấy hoang mang như vậy. Hình như có cái gì đã tan vỡ bên trong, tự nhiên cô muốn đến trường, muốn hẹn hò yêu đương như người bình thường, muốn đi làm phục vụ ở quán cà phê, sống như các cô gái nhà nghèo vừa học vừa kiếm tiền. Kinh Quốc hoàn toàn biến mất, cô quay về lò độ xe, đến các bar, đi khắp nơi tìm anh nhưng không thấy. Mấy tháng trời cứ như vậy trôi qua, Thùy Mị đi tới giảng đường thường xuyên hơn, thỉnh thoảng lại ngồi trong thư viện ngây ngốc. Cô không còn hứng thú khi đám bạn gọi đi chơi, buối tối chỉ ngồi ở nhà xem ti vi. Hoàng Kim Thùy Mị muốn làm lại cuộc đời!

Nhưng cái suy nghĩ ấy vừa lóe lên thì cũng là lúc gia đình cô tan nát.

Em không phải gái hư_phần 2
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Ông Thông bị bắt vì tội ăn hối lộ, gia sản bị tịch thu. Ngày hôm đó Thùy Mị và mẹ ngồi ở ghế dự kiện, nhìn bố trong bộ áo sọc đen đứng trước vành mống ngựa. Sau 3 phiên xét xử và sự tranh đấu hết sức lực của luật sư, ông bị tuyên án 30 năm tù giam. Đối với người đã qua tuổi 50, án này chẳng khác gì chung thân. Bà Thoa khóc ngất, gọi chồng. Thùy Mị đứng nhìn bố bị công an đưa đi, cảm thấy lòng trống rỗng.

Cô dẫn mẹ ra khỏi tòa án, ngày hôm đó nắng gắt như đổ lửa…

Là người nhà của tội phạm, cô bị gọi đến phòng cảnh sát mấy lần, chủ yếu là lấy lời khai và chấp hành thống kê tài sản. Thùy Mị nhớ như in ngày hôm đó, khi từ phòng khai đi ra, cô nhìn thấy Kinh Quốc. Anh đứng nói chuyện với hai đồng chí công an, anh mặc đồng phục xanh, mũ đeo sao. Con người cô tìm kiếm mấy tháng trời bây giờ ngay trước mặt. Anh như một chiến sĩ sáng ngời, trang nghiêm. Hai người kia gọi anh là Thiếu úy, còn cười đùa chuyện anh lập công, gom đủ bằng chứng phạm tội của ông Giám đốc sở Vệ sinh môi trường, còn tìm được nhiều thông tin của đường dây mua bán ma túy do tên Đỗ Một Mắt cầm đầu. Nghe đâu tuần sau sẽ có văn bản thăng chức lên Trung úy.

Thùy Mị đứng phía sau, ngón tay nắm chặt, móng đâm vào thịt mà không thấy đau. Hai chú công an nhìn thấy cô, Kinh Quốc quay đầu lại cũng thấy cô. Vẻ mặt anh cứng đờ. Anh nói gì đó với hai đồng nghiệp, họ giơ tay lên trán chào rồi bỏ đi. Quốc đứng trước mặt Thùy Mị, không phải anh chàng sửa xe áo dính dầu nhớt, cũng không phải gã trai bao đi theo cô tới bar. Anh bây giờ đầu đội mũ Công nhân nhân dân, vai đeo quân hàm một sao, một gạch, chân mang bốt đen, tư thế đứng thẳng trang nghiêm.

(…)

Tác giả: Sưu tầm

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY