Home Blog radio Khi yêu thương chỉ còn là vỡ vụn

Khi yêu thương chỉ còn là vỡ vụn

21
0

Lời tác giả: “Tôi đã từng đọc ở đâu đó một câu nói thế này :” Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu.”. Khi đó tôi thật sự chưa thấu hiểu nhiều lắm, đơn giản chỉ nghĩ rằng, tổn thương nhau mãi thì cũng giết dần cảm giác yêu, hết yêu thì quên nhau thôi. Nhưng rồi đến một ngày tôi hiểu ra ý nghĩa sâu xa bên trong câu nói ấy, một sự thấu hiểu trọn trịa và sâu săc vì tôi đã chứng kiến tận mắt “nỗi đau sâu đậm ấy” từ một cô gái. Tôi không dám chắc rằng con đường cô ấy chọn là sai hay đúng, vì tôi tin bất cứ con đường nào cũng đều có ngã rẽ của nó. Chỉ mong cô gái nhỏ trong câu chuyện của tôi sẽ đứng lên thật vững, và tiếp bước bằng những bước đi chậm rãi, yên bình. “

♥ Truyện ngắn: Khi yêu thương chỉ còn là vỡ vụn
Những ngày tháng 3 đến và đi bình lặng như những ngày tháng khác trong năm, có khác chăng đó là sự oi bức mà nó mang đến để báo hiệu một mùa hè rực lửa. Có khác chăng là đối với Hạ Vy, tháng 3 là mở đầu cho một ký ức hay một nỗi ám ảnh ngọt ngào, đau thương, hạnh phúc và cay đắng. Nó là sự hòa trộn của tất cả những thứ hương vị cuộc sống, nó khiến cho cổ họng Hạ Vy nghẹn cứng, và mí mắt cô lúc nào cũng rưng rưng.

Quang.name.Vn
Personal Website – Quang.name.Vn

Hai năm rồi, hầu như năm nào cứ đến tháng 3 là Hạ Vy lại trở bệnh, căn bệnh nan y khó giải mà người bạn thân như Thanh Dung cũng chẳng thể giúp ích được gì? Vy vẫn đi làm, đi học thêm buổi tối, nhưng cô cứ như một thể xác không hồn, hầu như đêm nào cũng trăn trở và thổn thức đến gần sáng, rồi lại thiếp đi trong những dòng nước mắt. Dung nằm cạnh bên, chẳng thể nói gì, chẳng thể an ủi hay động viên, chỉ biết xót xa và lo lắng. Phải làm gì để nỗi đau của Vy có thể lành lặn nhỉ?

Những ngày tháng 3 nặng nề cũng đã sắp trôi qua, rồi những ngày tháng 4 sẽ đến, có lẽ mọi thứ sẽ còn kinh khủng hơn và ….Dung không dám nghĩ đến nữa, chỉ hi vọng rằng thời gian trôi qua mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó, những vết thương dù sâu đến độ nào rồi cũng sẽ lành.

Vậy mà chẳng hiểu sao thời gian cứ như đùa giỡn với con người, cứ chầm chậm và nặng nề đến mệt mỏi, khiến cho vết thương vừa khép miệng của Hạ Vy cứ như đang xát muối. Thanh Dung nhìn thấy rõ nét buồn bã và đau khổ trên gương mặt của nhỏ bạn thân. Đau, đau đến thắt lòng mà không biết phải mở lời thế nào. Vy cứ cặm cụi với sách vở, và không quên nấu những bữa ăn cho Thanh Dung, nhưng mà….cơm canh giờ cũng nhạt nhẽo như bản thân của người làm ra chúng.

Tác giả: Son Nguyen – bangthuhc
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here