Home Tản Mạn Cafe Đừng ngủ vùi trong nỗi buồn quá lâu!

Đừng ngủ vùi trong nỗi buồn quá lâu!

7
0

Quang.name.VN – Đừng ngủ vùi trong nỗi buồn của bản thân, đừng quá nuông chiều cảm xúc của mình và để cho cảm xúc dẫn lối. Ngoài kia dòng đời vẫn cứ trôi chảy, đa số không ai để ý đến nỗi buồn của bạn đâu. Còn những người quan tâm đến bạn sẽ phát chán nên nếu bạn cứ mãi không thể vượt qua. Mỗi ngày chỉ có 8 tiếng để làm việc, vài tiếng để nghỉ ngơi, còn rất nhiều việc cần đến năng lượng của bạn, còn nhiều thứ cần đến sự quan tâm, chăm sóc của bạn. Rồi cuộc sống sẽ kéo bạn trở về với thực tại thôi.

Là một biên tập viên, hàng ngày tôi thường tiếp xúc với những sáng tác truyện ngắn, thơ, tâm sự của độc giả mọi miền đất nước gửi về. Có những lá thư tâm sự không nhằm mục đích được đăng bài mà chỉ đơn giản muốn chia sẻ những suy nghĩ, những khúc mắc trong cuộc sống của họ. Những lá thư như vậy tôi thường đọc rồi bỏ qua, không trả lời, phần vì nghĩ rằng mình không có chuyên môn về tham vấn tâm lý, phần vì thấy mình cũng chưa đủ kinh nghiệm sống để cho họ lời khuyên. Tôi cũng cho rằng cứ để họ tự va đập với cuộc sống, rồi họ sẽ tự biết cách giải quyết vấn đề của mình.

Nhưng rồi một ngày, tôi đắn đo một hồi rồi quyết định trả lời một lá thư như vậy, chỉ là vài dòng chia sẻ thôi, không đưa ra lời khuyên gì cả. Tôi nghĩ rằng vì họ không tìm thấy ai đủ tin tưởng để sẻ chia nên mới tìm đến ban biên tập. Có khi họ chỉ cần biết rằng có ai đó đọc được, như vậy cũng đủ để họ cảm thấy được an ủi. Một lời chia sẻ, động viên chân thành và đúng lúc cũng có thể tiếp thêm rất nhiều sức mạnh để họ vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Nhưng một lời tiêu cực, bi quan hoặc là sự lạnh lùng, im lặng cũng đủ để nhấn chìm niềm tin của họ.

♥ Tại sao người ta lại thích chia sẻ lên mạng xã hội?

Những status trên mạng xã hội không chỉ là dấu hiệu của sự cô đơn hay sự bất ổn trong tâm lý, mà thật sự nhu cầu kết nối giữa người với người là vô cùng lớn. Làm công việc truyền cảm hứng và đôi khi là nâng đỡ tâm hồn cho người khác, tôi có thể buồn, có thể chán nản, mệt mỏi nhưng không được phép làm lây lan những cảm xúc tiêu cực đó cho các độc giả. Một cách giản đơn và âm thầm, có thể tôi đã giúp được khá nhiều người, nhưng đôi khi lại không biết tự giúp chính mình. Đôi khi cũng cần đến những lời an ủi, sẻ chia từ những người bạn, và từ chính những trang viết của các độc giả gửi đến. Viết là một cách để giải tỏa rất tốt. Viết ra được sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sẻ chia và đồng cảm sẽ giúp con người sống chậm lại, mở lòng và yêu thương nhiều hơn.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Trước đây, mỗi khi gặp chuyện khó khăn trong cuộc sống, tôi đều gặp được một ai đó giúp đỡ, hoặc là giúp tôi tháo gỡ những khó khăn, hoặc là trở thành điểm tựa về tinh thần. Nhưng sẽ đến một thời điểm nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng nếu bản thân bạn không tự vượt qua, thì không ai giúp bạn được, ngay cả những người thân trong gia đình. Đó là một ngày tôi trở về phòng, ốm nằm một chỗ. Tôi nhận được tin nhắn của mẹ và nói chuyện điện thoại với bố. Thì ra bố tôi, một người luôn là trụ cột gia đình, như một chỗ dựa vững chắc để tôi nương náu cũng có những lúc mệt mỏi như vậy. Tôi hụt hẫng, chơi vơi. Hóa ra, bố mẹ cũng có những lúc bất ổn nhưng vì không muốn con lo lắng nên không bao giờ nói ra. Khi nói ra được, hẳn bố mẹ cũng thấy nhẹ nhõm hơn.

Đến một lúc nào đó, khi bố mẹ già yếu đi, chúng ta sẽ trở thành điểm tựa cho bố mẹ. Vậy thì đừng từ chối trưởng thành. Đừng sợ hãi khó khăn. Ngã thì tự đứng dậy chứ đừng chờ đợi một ai vực mình dậy.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Ở thành phố này, có lúc thấy cô đơn. Bàn tay ấm áp đó đã chăm sóc và an ủi tôi suốt một quãng thời gian. Các cô gái thường mơ về soái ca phải không? Bất cứ chàng trai nào cũng có thể trở thành soái ca khi anh ta yêu bạn. Đã có lúc tôi coi người ấy như người thân, người đã cho tôi cảm giác của một gia đình.

Chẳng có ai sau khi chia tay một mối tình mà có thể dễ dàng, bình thản vượt qua. Đó là khi những kỷ niệm vui, kỷ niệm buồn cứ chầm chậm lướt qua trong trí nhớ, giày vò bạn suốt cả đêm dài. Đó là cảm giác dằn vặt, thương người ấy khi mình đã làm họ mệt mỏi, tổn thương nhiều như vậy. Đó là sự khổ đau khi bỗng nhiên phải rời xa những điều đã từng thân thuộc. Những gì mà chúng ta dành cho nhau là chân thành, và chúng ta cũng đã từng hạnh phúc, vì vậy nên không cần phải nghĩ tồi tệ về nhau.

Rồi sẽ đến lúc bạn nhận ra rằng dù bạn có dốc hết bầu tâm sự về những vui buồn hay những khúc mắc trong cuộc sống thì cũng chỉ nhận được những câu trả lời hời hợt cho có. Vì bây giờ bạn vui hay bạn buồn cũng không còn là mối bận tâm của họ nữa. Có lúc bạn ốm đau, họ biết nhưng cũng chẳng thể làm gì khác hơn. Đó là sự khác biệt giữa đang yêu và đã chia tay. Bởi vì giờ đây họ đã có mối quan tâm khác, đã có người để sẻ chia, và bạn nghiễm nhiên trở thành người thừa trong cuộc sống của họ. Nếu bạn không cam lòng buông bỏ thì cứ tự ôm vào mình nỗi đau mà sống thôi. Tôi không tin rằng có ai có thể cầm mãi một cốc trà nóng mà không thấy bỏng tay. Đau một chút cũng không sao, đó là cơ hội tốt để mình tự nhìn lại chính mình, cảm nhận những điều đã qua và đón nhận những thứ tốt đẹp hơn.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Đừng ngủ vùi trong nỗi buồn của bản thân, đừng quá nuông chiều cảm xúc của mình và để cho cảm xúc dẫn lối. Ngoài kia dòng đời vẫn cứ trôi chảy, đa số không ai để ý đến nỗi buồn của bạn đâu. Còn những người quan tâm đến bạn sẽ phát chán lên nếu bạn cứ mãi không thể vượt qua. Mỗi ngày chỉ có 8 tiếng để làm việc, vài tiếng để nghỉ ngơi, còn rất nhiều việc cần đến năng lượng của bạn, còn nhiều thứ cần đến sự quan tâm, chăm sóc của bạn. Rồi cuộc sống sẽ kéo bạn trở về với thực tại thôi.

Nếu bảo bạn hãy quên đi, đừng buồn vì những điều không đáng thì có vẻ “lý thuyết” quá nhỉ? Nếu ai cũng làm được điều đó thì cuộc sống dễ dàng quá rồi. Bạn hãy cứ buồn, cứ khóc, cứ nghĩ đến những tổn thương mà bạn phải chịu đựng. Để rồi nhận ra điều gì mới là quan trọng trong cuộc sống của bạn.

Tôi vẫn thường dùng ứng dụng Ngày này năm xưa để xem lại những năm tháng cũ tôi đã sống như thế nào. Tôi của hai năm trước có lẽ là thời điểm rực rỡ nhất của tuổi trẻ, tràn đầy sức sống, vui vẻ với công việc và một vài sở thích cá nhân. Đã có lúc tôi nghĩ rằng mình “tự kỷ” quá nên cái gì cũng phải chia sẻ lên Facebook. Nhưng hóa ra đó lại là những năm tháng tôi sống “chuẩn” nhất và những kỷ niệm vui đó luôn khiến tôi mỉm cười. Tôi của một năm về trước, yêu và được yêu, hạnh phúc cũng có mà dằn vặt cũng nhiều. Tôi của ngày này năm nay đã nhận ra rằng cần phải khép lại chặng đường đã qua, khép lại những buồn đau đã qua để bước tiếp chặng đường mới của mình.

Rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra rằng, việc chìm trong buồn bã chỉ làm tốn thời gian của bạn, trong khi bạn còn nhiều việc phải làm, nhiều thứ quan trọng khác đáng để quan tâm hơn. Bạn đã yêu chân thành và hết lòng với họ, bạn không có điều gì phải nuối tiếc cả. Thẳng thắn đối diện với nỗi đau là cách tốt nhất để vượt qua nó. Hãy để những nỗi buồn đau của ngày hôm nay giúp bạn trưởng thành hơn, bạn nhé!

Thu Gọn Nội Dung

Tác giả: © Hằng Nga
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: blogviet.com.vn

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here