Home Radio Online Blog radio Đừng đợi trái tim tổn thương rồi mới an ủi

Đừng đợi trái tim tổn thương rồi mới an ủi

28
0

Một người yêu bạn sẽ sẵn sàng tha thứ cho bạn hết lần này đến lần khác, nhưng điều đó không có nghĩ là họ không tổn thương. Đừng đợi đến khi họ tổn thương quá nhiều rồi mới an ủi. Một trái tim tan vỡ rất khó để chữa lành. Trong Blog Radio của tuần này, chúng ta sẽ lắng nghe phần thứ 3 của truyện ngắn Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt của tác giả Nguyễn Thị Loan. Câu chuyện kể về tam giác tình yêu giữa ba người, Khang, Huyền và Lan. Trong khi Khang và Lan đã có một gia đình yên ấm thì Huyền bất ngờ trở về. Liệu giữa họ có xảy ra chuyện tình cũ không rủ cũng đến?

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Ngày hôm ấy, Lan ôm bé Thỏ đợi rất lâu trong nhà hàng. Nến cắm trên mặt bàn cháy lung linh, bánh gato chúc mừng cũng được mang ra từ trước. Nhưng cô đợi tới lúc nến cháy hết, bé Thỏ cũng ngủ say trong vòng tay mẹ mà Khang vẫn không đến. Điện thoại cho Khang, chỉ có những hồi chuông kéo dài, nhưng không ai nhấc máy. Cho đến tận lúc nhân viên nhà hàng ái ngại bước đến nói, xin lỗi chị, đến giờ chúng em đóng cửa rồi, Lan mới thẫn thờ đứng dậy, đón taxi về nhà. Cô đưa bé Thỏ về giường, cẩn thận đắp chăn cho con ngủ rồi bước ra ghế sô pha ngồi chờ. Màn đêm buông xuống đặc quánh trong căn phòng tối om, đến tận khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới xuất hiện, xuyên qua rèm cửa, Khang vẫn chưa về.
Lan vốn muốn định hỏi Khang, nhưng đến trước cổng công ty, mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Hình ảnh Huyền bước xuống từ xe của Khang như một mũi tên đâm vào tim cô nhức nhối. Tin nhắn định gửi đi bị Lan lặng lẽ xóa. Cho đến lúc Khang gọi cho cô xin lỗi, Lan chỉ hỏi một câu:

– Cô ấy về rồi à?

Cô nghe được tiếng thở dài của Khang từ đầu dây bên kia, rồi một tiếng “Ừ” của anh rất nhẹ. Lan hỏi tiếp, nghe giọng mình lạnh đến vô cảm:

Ảnh mang tích chất minh họa – Trantoc.serv00.Net

– Vậy nên, tối qua anh không đến?

Im lặng thật lâu, mãi Khang mới nói được một câu:

– Anh xin lỗi!

Lan cười cay đắng. Chỉ một câu như thế đã đủ nói cho cô sự thật tàn nhẫn tới mức nào. Cô dập máy, cảm giác hạnh phúc bao năm gây dựng hệt như một chiếc lâu đài cát, chỉ cần có sóng, tất cả sẽ vỡ tan. Chiều hôm ấy, điện thoại Lan reo lên, giọng nói quen thuộc của Huyền cất lên bên tai cô:

– Là tao. Rảnh không, mình nói chuyện nhé!

Vậy là Lan đến chỗ hẹn. Quán chè năm nào giờ đã trở thành quán trà sữa một thương hiệu lớn. Lan đến, cầm cốc trà sữa Huyền đã order lên hút một ngụm. Vị trà xanh matcha ngày xưa cô thích, bây giờ đắng đến đau lòng.
(…)

Tác giả: Nguyễn Thị Loan
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...