
Bồ câu không đưa thư là một trong những câu chuyện viết xoay quanh ba nhân vật nữ sinh Xuyến, Thục và Cúc Hương. Những câu chuyện về tuổi học trò của Nguyễn Nhật Ánh lúc nào cũng mang đến cho người đọc những cảm xúc vui tươi, hồn nhiên, trong sáng. Trong truyện này, ta lại bắt gặp những tình cảm nam nữ ở tuổi mới lớn, ngây ngô, vụng dại, sến mà lại rất đáng yêu. Kết thúc đượm buồn, đóng cuốn sách lại mà thấy lòng nhiều trăn trở, mỗi nhân vật một số phận nhưng tóm lại vẫn là một tác phẩm hay của Nguyễn Nhật Ánh…
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Thục săm soi tờ giấy trên tay.
Nó phân vân lật tới lật lui, chưa biết tính thế nào.
Chiều hôm qua, lúc thò tay vào ngăn bàn, nó tình cờ phát hiện ra tờ giấy này. Trong đó chỉ vẻn vẹn có mấy dòng, được viết bằng lối chữ in hoa. Đọc thoáng qua, Thục bất giác đỏ bừng mặt: “Cho mình làm quen với. Mình ở lớp buổi sáng, ngồi cùng chỗ với bạn đấy. Nếu không nỡ từ chối, bạn viết cho mình vài chữ. Thành thật cảm tạ. Rất mong hồi âm”. “Lá thư” chỉ ngắn ngủi có vậy. Bên dưới ký tên: Phong Khê.
Thục vốn nhút nhát, lại cả thẹn. Nó chưa gặp phải kiểu làm quen đường đột như thế này bao giờ. Từ hôm qua đến giờ, “lá thư” của anh chàng Phong Khê chưa rõ mặt mũi nọ cứ bắt Thục nghĩ ngợi hoài. Đã mấy lần, Thục định hỏi ý kiến Xuyến và Cúc Hương, nhưng lại sợ tụi nó chọc, thục đành giấu nhẹm. Ai chứ con Xuyến và Cúc Hương đã mở miệng chòng ghẹo, Thục chỉ có nước bịt tai quay mặt đi chỗ khác.
Loay hoay một hồi, không biết xử sự thế nào, Thục khẽ buông tiếng thở dài. Nó không biết nên phớt lờ hay nên trả lời. Và nếu trả lời thì phải viết những gì. Năm ngoái, Cúc Hương cũng rơi vô một tình huống tương tự, thậm chí còn “ghê gớm” hơn. Hùng quăn nhét thư “tống tình” vào ngăn bàn, lại còn đe dọa “nếu không trả lời, Cúc Hương sẽ ân hận”, nghe phát khiếp! Nhưng Cúc Hương bản lĩnh hơn Thục nhiều. Nó thẳng tay ném những “tối hậu thư” của Hùng quăn vào sọt rác. Lúc cao hứng, nó còn giở thư ra cho Xuyến và Thục cùng đọc. Cả ba vừa “phân tích” vừa cười ngặt nghẽo.

Thục không dám hành động như Cúc Hương. Cái câu “nếu không nỡ từ chối” khiến Thục thấy tội tội. Hơn nữa, anh chàng Phong Khê khác xa Hùng quăn. Anh ta không hề dọa dẫm Thục.
Đang thả hồn theo những ý nghĩ vẩn vơ, Thục bỗng giật bắn người khi nghe tiếng Cúc Hương đột ngột vang lên sau lưng:
– Làm gì ngồi thẫn thờ vậy, cô nương?
– À, à… tao có làm gì đâu…
Thục lúng túng đáp. Vừa nói nó vừa hấp tấp vo tròn tờ giấy lại, giấu trong lòng bàn tay.
Cúc Hương vẫn thản nhiên:
– Mày đang ôn bài hả?
Nghe Cúc Hương hỏi vậy, Thục mừng như bắt được vàng. Nó mau mắn:
– Ừ, tao đang ôn lại bài hóa.
Đột nhiên Cúc Hương đổi giọng. Đang tươi cười, nó bỗng nghiêm mặt:
– Thôi đi, đừng có dóc! Mày không qua mặt nổi tao đâu! Hãy khai thật đi!
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

































