Home Radio Online Blog radio Xin đừng quên anh

Xin đừng quên anh

74
0

Trong màn mưa dày đặc, Nhi đứng từ trên cao nhìn xuống, thấy khói trắng bốc dần lên, phía trước mắt là thân ảnh mỏng manh của công chúa nghiêng ngả bước trên con đường ngập sắc hoa Bỉ Ngạn. Công chúa đến trước trước đá Tam Sinh, nỗi đau tiền kiếp hiện ra rõ rệt khiến nàng run rẩy. Bên cạnh nàng, Hắc Bạch vô thường chép miệng thở dài

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

♥ Xin đừng quên anh!
– Nhà ngươi tự kết thúc sinh mạng, nên phải tới Uổng Tử Thành, vĩnh viễn không được đầu thai.

Công chúa cười chua xót:

– Vậy cũng tốt. Ở lại nơi này, có thể không cần gặp lại người đó.

Nói rồi nàng quay bước tiến vào Uổng Tử Thành không hề quay đầu lại, hoa Bỉ Ngạn đằng sau dập dờn trong gió, vừa rực rỡ lại vừa bi thương. Năm tháng đằng đẵng trôi đi, không biết là đã bao lâu. Một ngày, Hắc Bạch vô thường lại đến, đưa nàng tới chân cầu Nại Hà. Nàng ngơ ngác:

– Không phải nói là ta vĩnh viễn không được luân hồi sao?

Hắc Bạch vô thường chỉ lạnh lùng lắc đầu:

– Mọi chuyện đều có cơ duyên của nó, ngươi cũng không cần hỏi nhiều. Mau uống canh Mạnh Bà rồi bước qua cầu đi đi.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Công chúa cũng không hỏi nữa, nàng lại gần Mạnh Bà cầu xin:

– Người có ba hồn bảy phách, ta xin để lại một phần hồn ở lại nơi này, ngày ngày giúp bà nhóm lửa nấu canh. Xin đổi lấy một bát canh làm thuốc lãng quên trên dương thế, để giúp người quên đi những điều không đáng nhớ, cũng đổi lấy một kiếp vĩnh viễn không thể nhớ ra chàng….
(…)

Tác giả: Nguyễn Thị Loan
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: BlogradioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...