Home Truyện ngắn audio Chàng trai của mặt trời (Phần cuối)

Chàng trai của mặt trời (Phần cuối)

5
0

Quang.name.VN – Dù cho Thiên không muốn gặp Lữ Ân, nhưng một khi Thiên đã hứa bất kì điều gì với bất cứ người nào, chắc chắn Thiên sẽ không bao giờ vô tư “nuốt lời”. Thiên ghét hai chữ “thất hứa” và ghét tất cả những ai như thế. 

Tối Thiên trang điểm nhẹ, thay bộ váy sọc caro màu nâu xinh xắn rồi lững thững bước ra khỏi phòng. Dù cho Thiên không muốn gặp Lữ Ân, nhưng một khi Thiên đã hứa bất kì điều gì với bất cứ người nào, chắc chắn Thiên sẽ không bao giờ vô tư “nuốt lời”. Thiên ghét hai chữ “thất hứa” và ghét tất cả những ai như thế.
Đồng hồ đã điểm bảy giờ tối. Thiên vừa định xách xe ra khỏi nhà thì đã thấy dáng Đông Minh đợi trước cổng từ lúc nào. Đông Minh cứ nhìn Thiên như thế, rất lâu… cho đến khi Thiên giật mình vì tiếng chuông điện thoại kêu lên inh ỏi. Thế nhưng, tất cả những thứ ấy không hề làm Thiên bận tâm, dù chỉ một chút…
Đông Minh tiến lại gần Thiên, giữ chặt lấy tay lái chiếc max nhỏ nhắn, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi. Thiên nhìn mà thấy xót xa, nhưng chẳng biết bản thân phải làm thế nào nữa?
Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
– Sao cậu lại tránh mặt tớ? Đông Minh lạnh lùng hỏi.
– … Cậu tránh ra đi! Tối nay tớ có hẹn với Lữ Ân.
– Cậu trả lời đi? Tớ đã làm gì sai hả? Suốt cả chiều nay, tớ gọi cậu đến hơn mười cuộc nhưng cậu chẳng hề nghe máy. Tớ lang thang tìm cậu suốt từ trường về nhà, tớ đến lớp học thêm tìm cậu thì chẳng hề thấy bóng dáng cậu… Có phải cậu giận tớ vì chuyện hồi chiều không? Cô bạn đó chỉ là bạn cùng lớp với tớ thôi, tớ và cô bạn đó không hề có chuyện gì cả…
– Tớ bắt cậu phải giải thích à?
Đông Minh sững người trước câu đáp lại lạnh lùng của Thiên. Đông Minh thở dài, bất giác bật cười:
– Ừ! Tớ chẳng biết vì sao tớ phải làm thế với cậu nữa! Đúng rồi mà, tớ và cậu có là gì của nhau đâu! Tớ chẳng là cái gì sất, cho dù tớ có cố gắng thế nào thì cũng như thế cả thôi! Trong mắt cậu, rõ ràng tớ là chỉ là một kẻ thừa thãi… Thôi, cậu đi đi, tớ không làm mất thời gian quý giá của cậu và Lữ Ân nữa…
Đông Minh dần buông tay lái ra. Thiên cúi đầu xuống, nó không thể để nước rơi một cách vô lí như thế này. Đông Minh và nó đang làm cái quái gì vậy? Nó chỉ muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức. Thiên không nhìn Đông Minh, nó vừa khởi động chiếc xe máy thì bỗng nghe thấy một tiếng động khác thường từ phía sau. Thiên quay lại, Đông Minh đã gục đầu trước sân nhà nó từ lúc nào…
Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Bỏ mặc đi hết những giận hờn không đâu, bỏ mặc đi hết những nỗi buồn vô lí, nó dựng xe xuống, chạy thẳng một mạch lên trước thềm nhà. “Trán nóng quá! Chắc cậu ấy bị sốt rồi”. Nó tự nhủ thầm:
– Để tớ đưa cậu đến bệnh viện nhé!
– Thôi… không cần đâu… Đông Minh thều thào. Có lẽ vì trưa nay tớ “đội mưa” để đạp xe lang thang tìm cậu mãi…
– Sao cậu cứ phải quan tâm đến tớ nhiều như thế? Tớ đáng ghét lắm, tớ không xứng đáng với cậu như thế đâu…
– Bởi vì, trong đầu tớ, người tớ nghĩ đến đầu tiên bao giờ cũng là cậu…
Thiên sững người. Nó bất giác thấy được nụ cười hạnh phúc của Đông Minh ngay cả khi mắt cậu ấy đang nhắm nghiền, nó cảm nhận được cái cảm xúc kì lạ đã đeo đuổi nó từ suốt hơn hai năm nay lại xuất hiện. Nó bật cười, hòa lẫn với dòng nước mắt cứ tuôn trào tưởng chừng như không bao giờ có thể dứt được.
Dù cho có là thực hay là mơ, Thiên vẫn không bao giờ quên được cái cảm giác này – cái cảm giác vô hình mà “chàng trai của mặt trời” đã nhẹ nhàng trao tặng cho nó…
(…)
Tác giả: Nhóc GariNgười thục hiện: Audiobook Team

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here