Bắt được tình yêu bởi vì tình yêu luôn đến theo cái cách bất ngờ nhất.
Lại một mùa đông nữa lại về, mùa đông quá lạnh cho những kẻ cô đơn. Liệu mùa đông này có ai đó choàng lên mình chiếc áo ấm và thì thầm vào tai: “Như thế này, em có còn lạnh nữa không?”
Có những nơi chỉ là trở về trong hoài niệm Có những người một lần gặp, ngàn lần xa, vạn lần quên mà vẫn thấy nhớ.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó. Cảm giác yêu một người giống như một cơn say, khiến người ta quên hết mình đã từng khổ đau thế nào, thất vọng ra sao. Để lại một lần nữa ngã lòng vào thứ tình cảm đầy say mê, khờ dại.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Có hạt tuyết bay vào phòng, đậu trên bìa quyển sách đã ố vàng. Nó có tựa Đi tìm thời gian đã mất. Đó là cuốn sách mà anh thích nhất. Tôi luôn mang theo nó bên mình, thay cho hình ảnh của anh. Tôi gõ lạch cạch bên bàn phím, bắt đầu viết thư hồi âm. Anh có khoẻ không… Nước mắt lã chã tuôn rơi. Tôi vội vàng lau đi. Nếu nỗi nhớ có âm thanh thì tôi chẳng bao giờ mong đó là tiếng khóc. Thế mới biết mỗi lần nhớ anh, khoé mắt tôi lại nhoè nước. Sẽ ổn… mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

“Anh nhớ em.”
Tôi nhắn tin cho em, lúc nửa đêm.
“Tưởng có người bảo hôm qua là lần cuối gặp nhau rồi cơ mà!”
“Đây là lần thứ ba anh xem lại bộ phim chúng mình cùng xem.”
Tôi kể, chẳng màng lời em hỏi.
“Mỗi lần ta chú tâm xem một bộ phim là một lần bộ phim ấy mới mẻ, có phải không em?”
Tôi lại bắt đầu huyên thuyên. Hình như tôi chỉ huyên thuyên như thế với em. Em bảo rằng sẽ tắt máy nhưng tôi ngăn lại:
“Từ từ nghe anh nói đã!”
“Anh đã biết vì sao Thiết Mộc Chân không chết hoặc mòn đi trong những điều hèn mọn. Cậu ta có đôi mắt của thủ lĩnh. Phần lớn những điều thiêng liêng trong đời đều phải trải qua sóng gió để được khẳng định. Cái gì còn sống sau bão táp thì cái đó là điều thiêng liêng.”
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN
































