Home Radio Online Blog radio Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

51
0

Tết là dịp để mỗi người quay quần, vui vẻ bên gia đình của mình. Nhưng đâu đó trong cuộc sống này chúng ta vẫn bắt gặp những mảnh đời hay những tâm hồn lạc điệu luôn khát khao được yêu thương sẻ chia… Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Nếu có một chuyến du hành quay ngược về quá khứ thì bạn muốn thay đổi điều gì? Liệu bạn có sửa lại những ký ức buồn để có những kỷ niệm đẹp hơn trong cuộc đời? Tết thường được coi là dịp đoàn viên, khi cả nhà quây quần sum họp sau một năm học hành, lao động miệt mài. Nhưng vì một vài lý do nào đó mà những ngày Tết xưa cũ lại trở thành những mảnh vỡ trong ký ức của nhiều người.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Món quà du hành về quá khứ (Văn Lưu)
Sài Gòn, 18 giờ ngày 7 tháng 7 năm 2030.

“Chiều rớt nắng trên ngọn sầu đông.”

Tôi thẫn thờ nhìn mặt trời ngủ yên sau rặng núi qua khung của kính sáng loáng của tần 50 tòa nhà Landmark. “Cái quái gì đang xảy ra với cuộc đời tôi vậy?” Tôi bất thần nghĩ về bản thân và tự cho rằng mình là cô gái xui xẻo nhất trên đời này. Vâng, chắc chắn là vậy rồi. Sự nghiệp, ước mơ và hoài bảo,… tất cả dường như đang trốn chạy khỏi tôi dù cho bản thân có cố gắng níu kéo tới đâu đi nữa thì kết quả vẫn là con số không. Tiếp viên hàng không của hãng Emirated ư? Không, mày chỉ là một nhân viên làm việc bán thời gian thôi! Căn hộ, chung cư cao cấp ư? Không, chỉ là một căn nhà thuê nhỏ như cái lỗ mũi mà thôi! Chán nản và gần như tuyệt vọng với cuộc sống hiện tại của mình, tôi vờ lấy một cuốn sách đọc cho vơi nỗi sầu.

Ảnh mang tích chất minh họa – Trantoc.serv00.Net

Bất giác tôi mở sách đến trang 70 thì thấy một tờ giấy nom giống một chiếc vé máy bay, tôi cầm lên quan sát kỹ càng, đạp vào mắt tôi là một dòng chữ ngoằn nghèo được viết bằng tiếng Anh: Time travel with your story (tạm dịch: Du hành thời gian với câu chuyện của quá khứ) và bên dưới có kèm theo địa chỉ: 306/14/09 Hoàng Văn Thụ, Quy Nhơn, Bình Định. Cái quái gì nữa đây? Đấy là nhà tôi mà. Ôi thôi dẹp những thứ vớ vẩn này đi đi. Tôi quăng cái vé ấy vào soạt rác và trở lại với cuốn sách. Nhưng không biết điều gì đã làm tôi thay đổi, tôi vội vàng lấy lại chiếc vé ấy, rời khỏi tòa nhà một cách nhanh chóng và trở lại với căn nhà trọ của mình với những suy nghĩ mông lung, mơ màng đến khó tả. Tôi bỏ vào trong balo vài bộ đồ, dăm ba cái áo thun kèm theo những vật dụng cá nhân cần thiết, đi thẳng ra sân bay, trở về với quê hương.
(…)

Tác giả: Văn Lưu
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...