Home Truyện ngắn audio Thiên đường trên vai

Thiên đường trên vai

65
0

Quang.name.VNCác bạn đang nghe chuyên mục truyện ngắn audio, tác phẩm Thiên đường trên vai. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thú vị trên Website Quang.name.Vn….!

Truyện Ngắn AudioThiên đường trên vai
Nguyên quen Duy một thời gian ngắn sau khi mối tình đầu xách vali lên máy bay và rời khỏi cuộc sống của cô, không bao giờ quay lại. Sau đó không lâu, mẹ Nguyên qua đời, cha cô không chịu nổi việc phải sống trong căn nhà lúc này đã trở nên câm lặng nên quyết định rời sang Ý và làm việc ở một phòng tranh tại Torino. Duy đến như một miếng urgo gắn vào vết thương đau nhức trong trái tim cô. Nguyên ở cạnh Duy, không còn đau nhưng vẫn chưa nguôi nhớ.

Link dự phòng

* * *
Điểm sáng
 
Là điểm nắng của mặt trời lúc hoàng hôn Nguyên nhìn thấy sau vai Duy khi anh ngồi quay lưng lại bờ hồ. Phía sau Duy, những vệt nắng dài ngả sang màu đỏ dừng lại ở vành tai anh khiến nó sáng lên như một nụ cười và bờ vai anh giống như một bờ sáng. Là điểm nhìn quen thuộc của Nguyên mỗi khi Duy đứng quay lưng với bầu trời, gương mặt chìm vào trong một mảng tối mờ nhạt. Bờ vai anh lúc đó lại sáng lên như thể đằng sau ấy, sẽ trải dài ra là những niềm vui lấp lánh và bất tận. Là điểm dừng của mọi suy nghĩ, của sự cáu gắt trong một ngày bất chợt kẹt xe hàng giờ đồng hồ giữa ngã tư ồn ào, khói bụi và gay gắt nắng, của những mệt mỏi với một ngày dài công việc, mười ngón tay được duỗi ra sau 8 tiếng đồng hồ dày vò keyboard, đôi mắt được nhìn thấy thứ ánh sáng vui vẻ thay vì màn hình máy tính với bản thiết kế chằng chịt những khối màu rối loạn phóng túng một cách hoàn hảo… Hà Nội mùa Thu êm ái và mơ màng như từ hàng ngàn năm nay vẫn thế. Tháng Mười nhẹ nhàng nhón chân bước trên thảm cỏ xanh thẫm. Đường Thanh Niên hối hả dòng người qua lại nhưng không gian thoảng hương hoa Sữa và cái mùi ngai ngái của không khí ven hồ lúc về chiều thì vẫn thật êm đềm. Nguyên đăm đăm nhìn vào điểm sáng trên vai Duy. Ánh sáng bị vạt đi bởi cánh tay anh đang đưa lên đầu, lùa vào mái tóc hơi rối, những sợi tóc rũ xuống gọng kính đã có một vài vết xước che đi đôi mắt nhắm nghiền. Cô khép mắt lại, khẽ lắc đầu để xua đi hình ảnh bờ sáng vừa nhìn thấy trên vai anh còn dư lại trong trí nhớ…
Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Nguyên quen Duy một thời gian ngắn sau khi mối tình đầu xách vali lên máy bay và rời khỏi cuộc sống của cô, không bao giờ quay lại. Sau đó không lâu, mẹ Nguyên qua đời, cha cô không chịu nổi việc phải sống trong căn nhà lúc này đã trở nên câm lặng nên quyết định rời sang Ý và làm việc ở một phòng tranh tại Torino. Duy đến như một miếng urgo gắn vào vết thương đau nhức trong trái tim cô. Nguyên ở cạnh Duy, không còn đau nhưng vẫn chưa nguôi nhớ. Suốt gần hai năm, sống giống như là đang yêu anh và dịu dàng với anh hơn bởi biết rồi một ngày, cô sẽ ra đi, đi tìm một miền hạnh phúc và tự do, một thiên đường nào đó thực sự dành cho mình. Những suy nghĩ ấy làm Nguyên cảm thấy mình tội lỗi. Cô đang làm tổn thương Duy, cô sẽ làm anh đau, đau nhiều như vết thương ngày xưa của cô – mà Duy chính là người chữa lành. Chưa bao giờ nói: “Em yêu anh” và chỉ ngập ngừng: “Em cũng vậy!”. Sợ ánh mắt trong suốt và bàn tay đôi khi siết chặt một cách vội vàng của anh. Sợ tin nhắn từ số máy của Duy bay đến trong đêm mưa rơi: “Hôm nay, lúc đi cạnh anh, em ở đâu vậy?”. Cô sẽ mãi mãi mắc nợ anh vì nỗi buồn này. Bởi vậy, lần này, thật lạnh lùng, Nguyên sẽ ra đi với những ám ảnh về mối tình đầu tan vỡ của mình và trả lại tự do cho cuộc sống của Duy. Anh xứng đáng được yêu nhiều hơn tất cả những gì cô đã làm… Và nữa, đã hai năm qua đi, Nguyên không còn chịu nổi cảm giác đau xót mỗi lần nghe giọng nói cô đơn và buồn bã của cha qua điện thoại hay khóc trên những dòng chữ trống trải của ông trong mỗi bức thư về… Ừ, Nguyên phải đi thôi!
Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
“Anh có thể giữ em lại không?” – Duy ngước lên, giọng khàn đục, ánh mắt như đóng băng. “Em sẽ đi, anh ạ!” – Nguyên nói lặng lẽ và tránh nhìn vào mắt anh. Duy xoay xoay ly nước, nhìn đăm đăm vào những viên đá trong suốt. Chiều rơi vào im lặng. Nguyên lại nhìn vào bờ sáng trên vai anh.
Quán nước gần bên, giai điệu bài hát “My Immortal” của Evanescence dường như đã chạm hẳn vào trí nhớ và theo Nguyên cho đến ngày cô ra đi… “When you cried I’d wipe away all of your tears, When you’d scream. I’d fight away all of your fears, And I held your hand through all of these years. But you still have all of me…”
Sân bay mùa Thu
 
Là tiếng cô em gái khóc nức nở trong vòng tay mẹ, khóc rất bất chợt khi ông anh cáu bẳn, khó tính hôm nay lên máy đi du học. Là anh chàng Tây Âu đặt lên môi cô bạn gái người Việt một nụ hôn dài như những ngày chia xa. Là cậu bé vùng chạy khỏi tay ông ngoại, lao đến phía trước mới những tiếng “Mẹ! Mẹ!” ngọng nghịu và chấp chới. Là ông bố cọ cái cằm ram ráp vào đôi má hồng mịn của cô con gái nhỏ, hôn lên tóc và ôm chặt lấy vợ mình với một lời hứa hẹn sẽ mau quay về. Là người đàn ông đôi mắt xanh bạc màu, mặc chiếc áo khoác bụi bặm không rõ nâu hay đen, ngồi nhìn hoài vào cánh cửa phía sau thanh chắn như chờ đợi điều gì. Là những cái ôm hôn thân tình, những cái vẫy tay, những giọt nước mắt cả buồn lẫn vui, những bó hoa nhiều màu, những tiếng gọi nhau mừng rỡ…
Hà Nội mùa Thu đã ở lại phía bên kia cửa kính với một chút nắng, một chút gió, một chút hương hoa sữa ngọt ngọt, một chút khóm cúc vàng rực trên gánh hàng rong, một chút se lạnh, một chút xào xạc rơi, một chút này, một chút kia, mỗi thứ, Nguyên mang theo một chút… Duy im lặng bước cạnh Nguyên trong sảnh lớn. Những ngày cuối cùng ở bên Duy là những ngày mà Hà Nội bình yên và đẹp hơn bất cứ lúc nào. Những hàng cây xà cừ êm đềm thả xuống một vài chiếc lá vàng óng, xoay nhẹ trong không trung rồi dịu dàng đáp xuống vạt cỏ, những con đường nối nhau dài ra vô tận lúc chậm rãi phóng xe vòng quanh thành phố suốt một đêm màu vàng để rồi khi đón bình minh trên sông Hồng, bờ vai Duy lại bừng lên như một bờ sáng. Tối là những giờ dài lang thang ngắm đèn đường, ngồi im bên hồ nhìn người ta qua lại hay xì xụp quán vỉa hè với những chiếc bánh giò nóng. “Em sẽ nhớ lắm đấy!” – Anh nhẹ nhàng cười và bảo vậy. Nguyên chỉ lặng im nhìn nụ cười buồn bã của Duy. Đúng rồi, cô sẽ nhớ, nhớ cả tiếng anh cười nữa chứ…
[…]

Nguồn: Nhacvietplus – Blog Việt

Tác giả: Sưu tầm
Giọng đọc: Audiobook Team

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here