Home Tản Mạn Cafe Mùa Giáng sinh này bạn có còn thấy cô đơn?

Mùa Giáng sinh này bạn có còn thấy cô đơn?

66
0

Quang.name.VN – Đôi khi tôi ghét cảm giác của chính mình những dạo trước. Nhiều khi đã muốn buông bỏ nhưng lòng lại cố chấp níu lại, và cứ thế nên cứ chờ những thứ mà chính tôi còn chẳng biết chúng ở phương nào.

Không khí Giáng sinh ùa về khắp các góc phố, con đường. Người ta cảm nhận được sự tươi vui, rộn rã qua những bản nhạc Giáng sinh, qua những cây thông được trang hoàng đủ màu sắc, qua nét hân hoan hiện lên trên nét mặt những người trẻ. Và người ta cũng cảm nhận được sự ấm áp của Noel qua nét mặt rạng ngời của những đôi tình nhân tay trong tay dắt nhau đi trên phố trong cái rét ngọt của mùa đông và nói cười hạnh phúc.

Có năm nào đó vào dịp Giáng sinh như thế này bạn đã hồi hộp ghi thiệp mừng sinh và gửi cho người bạn yêu thương bằng tất cả những tin yêu?

Có năm nào đó bạn và người ấy cũng từng hạnh phúc như những đôi tình nhân kia?

Và mùa cũ ấy qua rồi, mùa Giáng sinh này bạn có còn thấy cô đơn không?

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Có lẽ bạn, tôi và nhiều người khác không khỏi chơi vơi, lạc lõng khi nhận ra rằng trong những ngày tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời mà mình cũng chẳng có được trọn vẹn những niềm vui. Có ai không khỏi buồn khi ngày nối tiếp ngày chỉ là những thứ cũ mèm cứ lặp đi lặp lại, và có những thứ dù đã cố quên mà thi thoảng lại cứ ùa về nhức nhối, nguyên vẹn như vừa mới hôm qua mà lại xa vời chẳng thể chạm vào. Và đôi khi người ta cứ hay chùng chình như vậy.

Có một lần trong cơn mưa chiều rất vội, tôi dừng lại để khoác áo mưa nhưng rồi chợt nhớ là mình đâu có mang theo, và thế là mưa hắt vào mặt, rát buốt, và ướt sạch. Còn chàng trai đi song song với tôi thi thoảng lại hỏi cô gái ngồi sau rằng cô có ướt không trong khi chiếc áo mưa ấy anh kéo về phía cô đến hơn một nửa, và mưa cũng đang hất vào mái tóc anh. Họ hạnh phúc biết bao! Về đến nhà, tôi định nhắn cho ai đó rằng hôm nay tôi lại hậu đậu và ướt mưa chỉ để người đó sẽ lại mắng tôi rằng sao em hay quên đến thế. Tôi soạn tin nhắn, nhưng lại xóa đi vì bây giờ chúng tôi chẳng còn là gì của nhau cả, anh bận mất rồi.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Có một năm, tôi đến nhà thờ một mình, mà thật sự thì cũng chỉ có mình tôi mà thôi, tôi không có ai ở bên cạnh cả. Len lỏi giữa biển người, cuối cùng tôi cũng đến nơi. Đèn nháy đủ sắc màu, bài hát Giáng sinh vang lên rộn rã, tiếng người cười nói, tiếng loa vang lên và dòng người ồn ào chẳng làm tôi thấy khá hơn tẹo nào. Ngược lại, tôi còn thấy mình lạc lõng gấp bao nhiêu lần. Họ lướt qua tôi và tôi lướt qua họ, mặc nhiên không một lời chào, không một ánh mắt để tôi cảm thấy ấm áp. Rệu rã, mệt mỏi, tôi quay về.

Đôi khi tôi ghét cảm giác của chính mình những dạo trước. Nhiều khi đã muốn buông bỏ nhưng lòng lại cố chấp níu lại, và cứ thế nên cứ chờ những thứ mà chính tôi còn chẳng biết chúng ở phương nào.

Giáng sinh năm nay, vẫn là tôi một mình đi nhà thờ.Vẫn là khung cảnh năm nào đó tôi đến, nhưng tôi chẳng còn chênh vênh, lạc lõng nữa. Tôi đã tìm thấy những niềm vui trong cuộc sống và tôi hài lòng về điều đó. Tôi tự hỏi còn biết bao cô gái, chàng trai cũng đang chênh vênh như tôi dạo nọ? Chỉ muốn nói với họ rằng hãy cứ lạc quan lên, chuyện gì cũng sẽ qua – và nỗi buồn cũng vậy đấy!

Còn bạn, bạn còn thấy cô đơn không trong mùa Giáng sinh này?

Thu Gọn Nội Dung

Tác giả: © Aki
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: blogviet.com.vn

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here