“Tôi” ngồi trong góc nhà, quan sát, nhìn thấy và thấu hiểu tất cả những gì đã diễn ra trong chính ngôi nhà thân yêu của mình.
Sự bó hẹp không gian sống đã khiến “tôi” không dám nói lên tiếng nói của chính mình, cho đến ngày “tôi” lấy vợ. Một kẻ tật nguyền không thể tự đóng một cây đinh giăng mùng, không thể tự mua quà cho vợ, “tôi” thật sự nhận ra bi kịch của cuộc đời mình. Bi kịch của một kiếp người nhưng không thể trọn-vẹn-là-người.
Nhà văn dẫn dắt người đọc vào những ngõ ngách suy nghĩ của nhân vật, để cùng nhận ra rằng “cái thế giới xô lệch chực ngả nghiêng chao đảo, bất ngờ được kéo lại, được vực dậy và được giữ thăng bằng bởi sức mạnh của sẻ chia” khi những người thân yêu đã tìm thấy nhau. Một cái kết có hậu cho những tâm hồn bị tổn thương…….
Tác giả: Bích Ngân
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: Archive.org