Home Truyện Audio Tiểu thuyết audio Băng Nhi

Băng Nhi

98
0

Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưạ Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ từ sách “Lang Hoàn Ký ”
Ngày xưa, có chàng thư sinh tên là Trần Hưu Văn. Một hôm, thư sinh ngồi đọc sách một mình trong thư phòng đang lúc ngoài trời cơn mưa phùn, gió thổi hạt mưa li ti phiêu phớt như trùm tơ mịn. Bỗng có cô gái đi dưới đám mua, nàng vừa đi vừa thâu gom hạt mưa lại và quay thành sợi tơ, rồi tiến thẳng vào thư trai đưa cuộn tơ đó cho thư sinh, bảo rằng:

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

– Ðây là “Băng Ti”, em xin biếu chàng đặng may áo Băng.
Vừa dứt lời là cô gái biến mất. Ngày sau, Trần Hưu Văn đem Băng Ti may thành áo, chế ra quạt, mang mặc trọn đời, coi đó là vật quý nhất đời mình.
Lúc nàng buóc vào phòng mạch của chàng, phỏng chừng 12 giờ 5 phút giữa đêm khuyạ Thời tiết nhằm vào tháng hai ta, đêm đông giá lạnh, ngoài trời đang con mua phùn. Ban ngày, trong phòng đợi nhỏ hẹp chen đầy những người lớn lẫn trẻ nít bị cảm cúm lây truyền, mãi đến tối, số bệnh nhân mới bắt đầu thưa dần.
Đến khi bệnh nhân chót nhất rời khỏi phòng mạch đã 11 giờ khuyạ Chừng 11 giờ rưỡi, sau khi hai cô y tá trực đêm, Hoàng Nhã Bội và Chu Châu ra về rồi, vốn tánh cẩn thận, chàng đi kiểm soát một vòng rồi định đóng cửa tắt đèn lên lầu ngủ, song, chẵng hiểu tại sao chàng lại nấn ná ngồi vào chiếc ghế sofa phòng khách, nhìn ngẩn ngơ đám mưa mù xuyên qua cửa kính trong màn đêm.
Có lẽ bởi ban ngày quá ồn ào, nên về đêm nguòi ta cảm thấy thật là yên tịnh. Chàng nhìn kỹ những hạt mưa rơi bám vào cửa kính rồi nối đuôi nhau tuột xuóng đất, làm mát dịu cả tâm hồn. Thật vậy, trọn một ngày trời chỉ được có giờ phút ngắn ngủi này là thuộc về mình thôi, chàng cảm thấy ưa thích im lặng vô cùng.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Trong đêm mưa, tấm bảng đề “Bác si Lý Mộ Đuờng, chuyên Nội khoa, Nhi khoa” vẫn hiện rõ dưới ánh đèn ngoài cửa phòng mạch.
“Cái thằng Lý y sư non choẹt, mói có 30 mà đã mở phòng mạch riêng rồi”.
Đó là lời tự đắc có pha lẫn chút khoe khoang của mẹ chàng.
“Thằng Lý Y sư, nó là con mọt sách, ngoài sách vở và bệnh nhân ra, nó chẵng còn biết gì hơn cả”.
Đó là giọng nói trầm ngâm pha lẫn kiêu căng của cha chàng.
“Ông Lý Y sư kỳ cục, ông tập trung cã cổ điển lẫn hiện đại vào thân”.
Đó là lời trêu ghẹo mà lại hâm mộ của cô y tá Chu Châụ
“Có lẽ mình hơi thích Chu Châu chăng?”
Giữa đêm khuya, chàng hay tự hỏi lòng mình như vậỵ Câu trả lời là khẳng định, chẵng những là hơi hơi mà thực sự khá nhiều đấỵ
(…)

Tác giả: Quỳnh Dao
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...