
Mùa Giáng Sinh năm dân quốc thứ 42.
Mưa bụi lất phất, gió đêm mát lạnh. Mặt đường nhựa bóng loáng thấp thoáng ánh đèn phố và nguời qua lại, hai chuỗi dây đèn màu nơi gác chuông nhà thờ lấp lánh, tô điểm cho vẻ mỹ miều của màn đêm. Trong một biệt thự sang trọng, tiếng hát Bội Tần và Ty Đại đua với tiếng cười, tiếng nói làm khơi dậy sức sống của đêm khuyạ.
Kỷ Viễn chậm rãi bước trên đường, chiếc áo blouson màu cà phê, mái tóc bồng lấm tấm những giọt nước lóng lánh, và đôi giày bết bùn đang bước phóng túng nhưng tự tin.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Rẽ qua góc phố, đến một ngõ hẻm rộng, cho tay vào túi lấy ra mảnh giấy trong túi ra xem lại địa chỉ, Viễn dừng bước trước một thành tường lớn, chiếc cổng tô màu nâu đỏ. Hai chữ “Đỗ Ngụ” trước cổng đã xác nhận địa chỉ. Viễn bấm chuông đứng đợị
Cửa mở, một tớ gái ăn mặc thật tươm tất đưa mắt ngắm nghía Viễn rồi để chàng bước vàọ Đèn màu dăng khắp hàng cây, mái hiên … Bóng người, tiếng cười nói, tiếng nhạc ồn àọ Viễn bị hấp dẫn bởi không khí tươi vui này, chàng mỉm cười hài lòng.

Người tớ gái lên tiếng.
– Thưa ông tìm ai ạ?
– ông Đỗ Gia Văn mời tôi đến dự dạ hội, tôi vào được chứ hả cổ
– Dạ mời ông vàọ
Người tớ gái đưa mắt nhìn theo Viễn, người ở đâu ra mà đến dự dạ hội với y phục “rừng rú” như thế nàỵ
Viễn bước nhanh vào nhà, qua bực thềm có đôi tình nhân ngồi tâm sự, chàng mở cánh cửa kính lớn, cọ mạnh chân lên thảm, chưa kịp bước vào thì đã có người tiến đến kéo vai vui mừng:
– Trời Viễn, mày cũng đến với tụi này nữa à?
Viễn cuời:
– Hết lòng với bạn bè như thế này thôi chứ! nhưng mày đừng đụng tới người tao, coi chừng lấm bùn bây giờ. Tao vừa đi săn về thấy giấy mày để lại là đến đây ngaỵ
Nền nhà bóng như tráng mỡ, ghế được dời sát vào tường để trống chỗ làm sàn nhảỵ Trên trần nhà mấy ngọn đèn nhỏ tỏa ánh sáng dịu dàng, ấm cúng. mọi cặp mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Viễn. Ngắm nhìn lại mình, Viễn cười nói:
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Sưu tầm từ Enternet

































