Home Tiểu thuyết audio Trôi Theo Dòng Đời

Trôi Theo Dòng Đời

32
0
Quang.name.VN – Mùa Giáng Sinh năm dân quốc thứ 42.
Mưa bụi lất phất, gió đêm mát lạnh. Mặt đường nhựa bóng loáng thấp thoáng ánh đèn phố và nguời qua lại, hai chuỗi dây đèn màu nơi gác chuông nhà thờ lấp lánh, tô điểm cho vẻ mỹ miều của màn đêm. Trong một biệt thự sang trọng, tiếng hát Bội Tần và Ty Đại đua với tiếng cười, tiếng nói làm khơi dậy sức sống của đêm khuyạ.
Kỷ Viễn chậm rãi bước trên đường, chiếc áo blouson màu cà phê, mái tóc bồng lấm tấm những giọt nước lóng lánh, và đôi giày bết bùn đang bước phóng túng nhưng tự tin.

Rẽ qua góc phố, đến một ngõ hẻm rộng, cho tay vào túi lấy ra mảnh giấy trong túi ra xem lại địa chỉ, Viễn dừng bước trước một thành tường lớn, chiếc cổng tô màu nâu đỏ. Hai chữ “Đỗ Ngụ” trước cổng đã xác nhận địa chỉ. Viễn bấm chuông đứng đợị
Cửa mở, một tớ gái ăn mặc thật tươm tất đưa mắt ngắm nghía Viễn rồi để chàng bước vàọ Đèn màu dăng khắp hàng cây, mái hiên … Bóng người, tiếng cười nói, tiếng nhạc ồn àọ Viễn bị hấp dẫn bởi không khí tươi vui này, chàng mỉm cười hài lòng.
Người tớ gái lên tiếng.
– Thưa ông tìm ai ạ?
– ông Đỗ Gia Văn mời tôi đến dự dạ hội, tôi vào được chứ hả cổ
– Dạ mời ông vàọ
Người tớ gái đưa mắt nhìn theo Viễn, người ở đâu ra mà đến dự dạ hội với y phục “rừng rú” như thế nàỵ
Viễn bước nhanh vào nhà, qua bực thềm có đôi tình nhân ngồi tâm sự, chàng mở cánh cửa kính lớn, cọ mạnh chân lên thảm, chưa kịp bước vào thì đã có người tiến đến kéo vai vui mừng:
– Trời Viễn, mày cũng đến với tụi này nữa à?
Viễn cuời:
– Hết lòng với bạn bè như thế này thôi chứ! nhưng mày đừng đụng tới người tao, coi chừng lấm bùn bây giờ. Tao vừa đi săn về thấy giấy mày để lại là đến đây ngaỵ
Nền nhà bóng như tráng mỡ, ghế được dời sát vào tường để trống chỗ làm sàn nhảỵ Trên trần nhà mấy ngọn đèn nhỏ tỏa ánh sáng dịu dàng, ấm cúng. mọi cặp mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Viễn. Ngắm nhìn lại mình, Viễn cười nói:
– Tao ăn mặc thế này mà vào đây làm bẩn sàn nhà màỵ
– Tất cả đều là bạn của mình cả mà, sao mày ngớ ngẩn thế!
Đỗ Gia Văn là một anh chàng đẹp trai đúng kiểu “con nhà giàu học giỏi đẹp trai”. Bộ áo màu cứt sắt, cà vạt đỏ làm khác biệt hẳn với vóc dáng vạm vỡ của Viễn. Viễn đưa mắt quét một lượt khắp phòng. Một gã thanh niên ốm yếu khác lại bước đến, chìa ly rượu trên tay cho Viễn:
– ê Viễn, mày đi đâu mà biệt tích cả mấy hôm, bây giờ mới chịu dẫn hồn xác về đây thế? Saỏ Lên núi có bắt được con chồn, con cáo nào không?
Viễn cười, để hở hàm răng trắng ra ngoài
– à được cả một bầu không khí trong lành. Kỳ này xui quá, đi ba ngày mà mưa hết hai ngày thú rừng rút trong hang đâu dám ra, đuổi có một con heo rừng mà hắn cũng bắn không trúng thì làm sao có thịt? Này Hồ Như Vy, nếu mày thích, hôm nào đi săn tao sẽ rủ mày đị
Anh chàng có tên Hồ Như Vy trề môi, khiến cho gương mặt sữa càng có vẻ trẻ con hơn:
– Thôi đừng nói xạo, lần trước mày cũng hứa cho tao đi, rồi sau cùng lại trốn đi một mình.
– Không phải tao không muốn rủ mày đi, nhưng chỉ sợ mày săn chẳng được thú mà lại bị thú cõng đi mất thì nguỵ Tao ăn làm sao nói làm sao với ông bà già mày đây chứ?
Hồ Như Vy nói như thét:
– Thôi! Vừa thôi chứ, hạ nhau chi nặng thế?
Lại có thêm mấy người bạn đến, họ vây quanh Viễn vồn vã hỏi thăm kết quả cuộc săn. Viễn bỗng nhiên trở thành trung tâm điểm của buổi dạ hội, một thiếu nữ chen chân vào đám đông, đến trước mặt Viễn, kéo Văn đến bên cạnh, nói lớn:
– Anh Văn, làm ơn giới thiệu xem nàỏ
Viễn hơi ngạc nhiên trước vẻ hồn nhiên của cô gáị Dưới đôi chân mày sậm là đôi mắt đen nháỵ áo đen, váy đỏ lấm tấm kim tuyến. Đúng là chú beo hoang. Viễn nhìn cô mỉm cuời, Văn vui vẻ giới thiệu:
– à quên, Viễn này, đây là Gia Linh, em gái tao, nó còn có biệt hiệu là Con Mèo Hoang, chuyên nghiệp cấu xé, vì vậy tao mong rằng mày nên “Kinh nhi viễn chi”.
Linh cảnh cáo ông anh:
– Anh Văn, anh nên coi chừng thân anh trước.
Văn trợn mắt:
– Coi chừng cái gì, tôi có tán tỉnh gì cô đâu mà sợ móng vuốt cô chứ?
Linh nhướng mày:
– Có chắc không?
Vừa nói cô ta vừa nhảy chụp tới, Văn đưa tay nắm chặt tay em la to:
– Đừng làm ồn Linh, coi chừng anh Viễn cười cho bây giờ.
Gia Linh đứng lại, đưa mắt ngắm nghía Viễn như nhà họa sĩ đang ngắm người mẫu, rồi gật gù, nói thẳng:
– Anh Viễn à? tôi thích gọi Viễn không thôi và tôi mong Viễn cũng gọi tôi như thế.
Viễn cười cúi thấp người xuống chào đùa cợt:
– Dạ thưa Gia Linh ạ!
Gia Linh hứng thú:
– Viễn, tôi nghe danh Viễn từ lâu lắm rồị ông anh tôi cứ ca ngợi Viễn hoài, nào là săn bắn, ngoại giao, tán dóc, nhảy đầm … một câỵ ông ấy làm như Viễn là nhất, vì vậy đã từ lâu tôi muốn xem Viễn tai to mặt bự đến thế nàọ
Văn chen vào:
– Nguy cho mày rồi Viễn ơi, tự mày tìm rắc rồi đấy nhé, cô em gái tao đang muốn “chơi” mày đấy, nó nhảy giỏi, hát hay, tí nữa mày phải hợp ca với nó rồi đó. Bây giờ theo tao, tao giới thiệu mày với một ngườị
Vừa nói, Văn vừa kéo Viễn ra khỏi đám đông. Không hiểu ai đã thay một diã nhạc mới bản “Khu rừng thành Vienne”. Gian phòng trầm xuống, sự ồn ào do Viễn mang lại nãy đã biến mất. Gia Linh bị cuốn theo tiếng nhạc, chiếc váy no tròn quay cuồng trong tay Vỵ
Viễn theo Văn bước về phía cửa sổ, một cây Giáng Sinh rực rỡ treo những ngọn đèn nhỏ chuông vàng, bóng màu, và những gói quà xinh xinh. Một cô gái tóc xõa quay lưng đang cặm cụi dán số lên các gói quà. Văn nói:
– Chốc nữa có màn trao đổi quà tặng bằng cách rút số, ai trúng số nào sẽ lãnh gói quà mang số đó.
– Chết! Sao mày không bảo để tao mang quà đến, bây giờ làm sao đâỷ Vậy thôi, tao không rút thăm vậỵ
– Tôi đã để thêm một gói vào rồị
Người con gái ngồi dưới đất đột nhiên lên tiếng. Viễn nhìn xuống, không cần Văn giới thiệu, Viễn cũng biết cô ta là ai rồị Đôi mắt ướt át như bày tỏ hàng trăm lần Văn mang ra tâm sự không đợi giới thiệu, Viễn nói:
– Nếu tôi đoán không lầm đây là chị Khâm?
Người con gái cười:
– Vâng, còn anh là Viễn?
Viễn gật đầu:
– Tôi là Viễn, chị là Đường Khả Khâm?
– Anh gọi tôi là Khâm được rồi, tôi thấy anh hoàn toàn khác hẳn với con người tôi nghe kể và tưởng tượng.
– Thế à? Khác ở chỗ nào ạ?
– Anh không đẹp trai, nhưng có đầy nam tính. anh Văn hình dung anh chẳng giống ai cả, lúc thì như một công tử bột. lúc lại lang bạt giang hồ, khi là một kẻ vũ phu, lúc lại là một thư sinh ngoan ngoãn.
Văn chen vào cười:
– Hắn là thế đấy Khâm ạ. Đừng vội kết luận, để quen rồi cô sẽ thấy những điều anh nói về hắn không sai tí nào cả. Hắn là con người lập dị mà.
Nụ cườì trên môi cô gái vừa như thân mật vừa như có vè phù du sao đấy, Viễn lên tiếng:
– Anh Văn đang thổi phồng tôi lên đấỵ Dù sao những điều tôi nghĩ về cô chẳng khác con người thật của cô tí nào cả.
– Anh nghĩ về tôi ra saỏ
– Hoàn toàn như những gì tôi đang thấỵ
Nụ cười trên môi Khâm chợt tắt, gương mặt nàng biến thành xa lạ, nàng bình thản:
– Cám ơn anh. Rồi quay sang Văn – Tay em dính đầy hồ, em phải đi rửạ à anh, Tường Vi phải về trước 10 giờ, anh nhớ đưa cô ấy về nhé. Về tối quá anh chị cô ấy lại làm tình làm tội nó.
– Được rồi, để tôi bảo anh Vy đưa về chọ
Khâm cười:
– ông Hồ Như Vy đấy à? ông ấy đang chết mê chết mệt cô em gái của anh thì còn thì giờ đâu mà đưa đón aị
– Aỉ Gia Linh hả? Không được nó còn con nít lắm.
– Nó đã 18 tuổi rồi chớ nhỏ nhít gì nữả
Khâm xoay lưng bước đi, Văn nhìn theo đến khi khuất, chàng quay sang Viễn giải thích:
– Cái cô mặc áo xanh lục ngồi kia là Tường Vi, bạn thân nhất của Khâm đấỵ Chúng tôi đang định giới thiệu cô ấy cho ông Vy mà … Văn ngập ngừng, rồi chàng bỗng vỗ nhẹ lên vai Viễn hỏi – Anh thấy Khâm thế nàỏ
Viễn lơ đãng nhìn chiếc váy đỏ tung bay nhịp nhàng theo nhịp bước nhảy, chàng thờ ơ đáp:
– Tuyệt, tuyệt lắm, cậu có phúc và có óc thẩm mỹ lắm. Thế nào, bao giờ làm lễ đính hôn đấỷ
– Định vào kỳ nghỉ mùa đông, trước tết vài ngàỵ Tụi này định làm thật long trọng. Cậu phải tới đấy nhé!
– Nếu tôi không ở trên núị
– Sao cậu chịu khó quá thế, trời lạnh thế mà cũng đi núi saỏ
Duới vầng trán rộng, đôi mắt Viễn khó hiểu làm sao Viễn không đẹp trai, nhưng cơ thể hắn toát ra vẻ quyến rũ lạ lùng, không phải chỉ quyến rũ phụ nữ. mà ngay cả những thằng con trai, những người kề cận cũng thế. Phải chăng đó là do sinh khí? Những luồng sinh khí lúc nào cũng cuồn cuộn toát ra lôi cuốn người khác. Nắm tay bạn, Văn nói:
– Viễn tao không thể hiểu cách sống của mày thế nào cả…..
Tác giả: Quỳnh Dao
Giọng đọc: Yến Linh

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here