Home Truyện ngắn audio Khoảng cách một tình yêu

Khoảng cách một tình yêu

23
0

Quang.name.VnKhoảng cách đôi khi không làm người ta quên nhau, mà nó làm cho người ta yêu nhau hơn trước. Bởi đi qua những ngày mưa, người ta mới biết yêu thêm những ngày nắng, và trân trọng những tháng ngày có nhau. 

Khanh là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô luôn nuôi giữ những ước mơ và dũng cảm biến những mơ ước ấy thành hiện thực. Quyết định đi du học của Khanh không quá bất ngờ, cô đã nói cho Nguyên biết về hoài bão và ước muốn của mình từ khi hai người quen nhau hai năm về trước. Nhưng khi ngày này đến, Nguyên vẫn không khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Một chút ích kỷ trong anh chỉ muốn giữ mãi Khanh bên cạnh mình, nhưng anh không thể làm thế khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Khanh vào cái ngày mà cô biết mình đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Úc.
– Anh chỉ cho em tự do 5 năm thôi đấy. Sau 5 năm, hãy quay về với anh nhé..- Nguyên cầm tay Khanh khi chỉ còn nửa giờ nữa, chuyến bay sẽ cất cánh.
– Em chỉ sợ anh không chờ nổi ngần ấy thời gian thôi, gã đào hoa ạ!- Khanh cười kháu khỉnh và nhéo má anh chàng to cao, khuôn mặt chữ điền với nụ cười làm say mê các cô gái đang đứng trước mặt mình.
– Anh không thích em nói cái kiểu ấy đâu! – Nguyên gạt tay Khanh ra và nói – Em biết mà.. Anh chỉ yêu mỗi em thôi.
Khanh nhìn khuôn mặt giận dỗi của Nguyên, cô khẽ cười, trao anh một nụ hôn rồi lặng lẽ quay lưng bước vào sân bay. Nguyên nhìn theo cái dáng người nhỏ bé đang kéo lê chiếc vali to đùng dần dần tiến ra xa anh. Anh đứng bất động cho đến khi bóng dáng Khanh khuất hẳn, quay lưng đi, Nguyên lấy cặp kính mát màu đen ra khỏi ba lô rồi đeo vào. Chỉ để mọi người không nhận ra rằng, anh đang khóc..
Phía sau lưng, Khanh cũng đưa tay quẹt một đường ngang sống mũi cô ấy. Anh biết.
Ba tháng trôi qua, Khanh và Nguyên vẫn giữ liên lạc với nhau qua những lần chat trên yahoo, những bức thư tình gửi vào email, những tin nhắn điện thoại mỗi đêm. Nguyên vẫn chưa quen được với cuộc sống không có Khanh bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn vui vẻ trò chuyện với cô để Khanh không phải bận tâm lo lắng về anh mà sao lãng việc học của mình.
– Anh ơi, em nhớ mẹ, nhớ khói bụi và đèn đường thành phố, nhớ lũ bạn cùng trường, và nhớ anh nữa, nhớ nhiều lắm..
– Thế à? Anh thật may mắn vì không phải mang nhiều nỗi nhớ như thế. Có lẽ những nỗi nhớ trong anh không thể tản ra nhiều người, mà chỉ tập trung lại một người thôi.
Nhóc à, anh nhớ em, chỉ mỗi mình em thôi..
Giọng nói ấm áp của Nguyên phía đầu dây bên kia đang cách Khanh nửa vòng trái đất không khỏi làm cô cảm động đến rơi nước mắt.
Trên đời này có quá nhiều điều ta không thể lý giải được, nhưng điều Khanh khó hiểu nhất là tình cảm chân thành của Nguyên dành cho cô. Nguyên đẹp trai, nhà giàu, ga lăng và lịch thiệp, xung quanh anh không thiếu những vệ tinh trẻ đẹp khác. Vậy mà Nguyên chỉ yêu mỗi mình cô, một cô gái quê mùa, không xinh đẹp và chẳng có tý phong cách nào nổi bật. Cô vẫn hay tự hỏi như thế, rồi lại tự nhủ: Nguyên yêu cô vì những hoài bão mà cô ấy theo đuổi, anh yêu và cảm phục sự mạnh mẽ trong tâm hồn cô hơn là bề ngoài. Mỗi lần nghĩ vậy, cô lại thấy tự tin và yên tâm hơn với tình yêu của mình.
Khoảng cách một tình yêu
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Những ánh đèn loe lóe, chớp tắt và quay cuồng theo những điệu nhạc mạnh và ồn ào như thể đang dập túi bụi vào đầu Nguyên trong cơn say. Anh đã trốn vào trong quán bar này khi không thể chịu nổi cảnh tượng những đôi tình nhân đang tay trong tay bên nhau ngày Valentine. Sự cô đơn và tủi thân len lỏi vào anh khiến anh phải tìm đến men rượu để quên đi tất cả. Như thể một cuộc chạy trốn nỗi nhớ khắc khoải dành cho một người con gái đang ở cách anh quá xa.
– Mày đúng là một thằng ngu!- Giọng Huy hét vào tai anh như muốn ắt hẳn tiếng nhạc dập ồn ào – Bao nhiêu em dễ thương vây quanh mà suốt ngày chỉ ngồi chờ con bé mọt sách kia. Tự mày làm khổ chính bản thân mày thôi. Đồ điên!
– Câm miệng lại! – Nguyên quay sang và nghiến răng với Huy -Tao chẳng cần ai hết. Tao chỉ yêu mỗi mình Khanh thôi! Tao sẽ chờ cho đến khi nào cô ấy quay về..
– Còn tao thì nghĩ nó chẳng về đâu. Không chừng nó đang nằm trên giường với một thằng Tây nào đó và tận hưởng một ngày Valentine tuyệt vời. Hahaha!!
Giọng cười khanh khách của Huy bị đứt quãng khi Nguyên tung một cú đấm thật mạnh làm hắn ngã sóng soài xuống bàn, hất tung những chai rượu xuống đât, vỡ toang thành từng mảnh.
– Khốn nạn!!!- Nguyên hét lên, anh bây giờ như một đứa trẻ ngông cuồng đang được mọi người túm lấy và can ngăn.
Bình thường, Nguyên điềm đạm và chính chắn, nhưng giờ đây, anh cảm giác mình không thể điều khiển nổi chính mình. Anh không biết mình đang làm gì, không thể nghĩ được hậu quả sẽ ra sao, không thể tự kiềm chế nỗi tức giận..
Cơn nhức đầu tột đỉnh, dưới sự trợ giúp chẳng mấy ngọt ngào của những ly rượu mạnh đang làm rất tốt việc khiến Nguyên muốn ngã ngục. Choáng ngộp khi đám đông xúm lại xung quanh, anh gần như cảm nhận được một bàn tay nhỏ bé ấm áp đang nắm chặt lấy tay anh. Nguyên ngước lên và gọi to “Khanh.. Khanh phải không em?”. Khuôn mặt của cô gái đang nắm lấy tay anh dần dần mờ ảo, anh không thể nhìn rõ đó là ai. Nguyên ngất đi lúc nào không hay.
Khoảng cách một tình yêu
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Những ánh nắng ấm áp len qua khe cửa và chiếu rọi vào khuôn mặt đờ đẫng của Nguyên đang nằm trên giường. Anh dần tỉnh. Đầu nặng như búa bổ, cố dụi mắt để nhìn rõ khung cảnh quen thuộc trong phòng, Nguyên tưởng như anh vừa trong một giấc mơ mà anh đinh ninh là đã chạm được vào tay Khanh. Nhưng khi còn nghe rõ mùi rượu nồng nặc và trên người vần còn bộ quần áo xộc xệch mình đã mặc đêm qua, Nguyên mới nhớ ra rằng những gì đã diễn ra không phải là một giấc mơ.
Không cần biết vì sao mình lại về được nhà, Nguyên vội vàng vồ lấy chiếc di động và bấm số.
– Alo! Em phải không? Em đang ở đâu đấy? – Giọng Nguyên sốt sắng lạ thường, anh vẫn đang hy vọng rằng bàn tay ấm áp tối hôm qua chính là của Khanh, và cô đang ở rất gần anh.
– Anh hỏi gì lạ thế? Em vẫn đang ở xứ sở Kangourou tuyệt đẹp đây! – Giọng Khanh từ tốn nhưng cô không hề có ý che dấu một nụ cười thật tươi.
Nguyên thất vọng. Chỉ 2 giây trước, anh cứ ngỡ Khanh đã quay trở về và anh có thể nhìn thấy cô bất cứ lúc nào. Vậy mà đến giây thứ 3, anh như tỉnh dậy sau một giấc mơ khi biết rằng Khanh vẫn còn đang ở quá xa anh, bàn tay anh không thể với đến cô, dù chỉ là một cái chạm nhẹ…
– Hôm qua là Vanlentine…
– uhmm…
– Anh.. có đi đâu chơi không?
– Anh nhớ là mình đã đi bar. Nhưng.. anh uống nhiều quá nên sau đó chẳng nhớ gì nữa, khi tỉnh dậy thì thấy mình đã nằm trong phòng rồi.. Hii.. Em biết đấy, hôm qua là ngày tình nhân, và anh.. chỉ có một mình..
– …
Khanh im lặng một hồi lâu. Có lẽ cô cùng hiểu được nỗi buồn và nhớ nhung mà Nguyên phải chịu đựng. Bởi lẽ, cô cũng có khác gì anh đâu? Ở một nơi đất khách quê người không có nỗi một người bạn thân để chia sẻ tâm sự, Khanh phải vùi đầu vào sách vở và cô phải giết tất cả thời gian trống bằng cách đi làm thêm hết chỗ này đến chỗ khác. Khanh không muốn mình có bất cứ khoảng trống nào để nhớ nhung vẩn vơ mà ảnh hưởng đến tương lai. Nhưng khi nghe giọng nói trầm buồn chất chứa nhiều tâm sự của Nguyên, cô ước giá như mình có một đôi cánh để bay về ngay bên anh, để được nằm trong vòng tay anh che chở, để vuốt nhẹ mái tóc của anh, để nói với anh rằng cô yêu và nhớ anh đến dường nào..
Khoảng cách một tình yêu
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
– Nguyên à.. Em biết đây là quãng thời gian khó khăn nhất của anh, của em và của tình yêu chúng ta. Nhưng em tin là cả hai ta sẽ vượt qua được, phải không anh..? Anh có thể uống rượu để thôi nhớ về những chuyện buồn, để không phải suy nghĩ về những chuyện không đâu, để quên đi buồn đau trong một lúc. Nhưng, xin anh.. đừng quên em nhé..
Nguyên siết chặt chiếc di động trên tay. Từng lời nói của Khanh như đang thì thầm sát tai anh, như thể cô đang ngồi cạnh và nói nhỏ với anh những lời yêu thương ngọt ngào nhất…
Vô tình hay hữu ý, người thứ ba luôn xuất hiện trong một cuộc tình đang có nhiều sóng gió. Để thử tình yêu của hai người trong cuộc? Hay chỉ đơn giản là để bên cạnh và an ủi một người đang cô đơn?
My mở cửa bước vào phòng Nguyên, tay cô đang cầm một ly chanh nóng. Nhìn thấy Nguyên đã ngồi dậy tự bao giờ, khuôn mặt của My bỗng rạng rỡ hẳn.
– Anh tỉnh rồi à? Anh làm em lo quá..- My đặt ly nước lên bàn rồi ngồi phịch xuống cạnh Nguyên.
Nguyên chỉ mỉm cười và không nói gì hơn. Có lẽ anh phần nào cũng đã lờ mờ đoán ra rằng đôi tay nhỏ bé đêm qua là của My chứ không ai khác. Từ lúc Khanh đi đến nay, My luôn ở cạnh để an ủi và động viên anh vượt qua những khó khăn. Nhà My lại ở rất gần nhà anh, nên ngày nào hai người cũng có thể gặp nhau. Đối với Nguyên, My chỉ như một cô em gái, không có gì đặc biệt hơn. Còn đối với My, chắc hẳn Nguyên đã hơn một người anh trai kết nghĩa từ lâu rồi..
Tác giả: Sưu tầm

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here