Home Radio Online Blog radio Gã bạn thân năm ấy giờ là chồng tôi

Gã bạn thân năm ấy giờ là chồng tôi

70
0

Thời sinh viên bạn có từng trải qua một mối quan hệ đặc biệt với người bạn thân khác giới cùng xóm trọ? Thứ tình cảm đó thân thiết trên mức tình bạn và đôi khi còn lãng mạn hơn cả tình yêu. Còn gì hay ho hơn là yêu chính gã bạn thân của mình, một người hiểu mình hơn bất cứ ai, một người có thể chấp nhận tất cả con người mình như mình vốn thế. Trong Blog Radio của tuần này, chúng ta hãy cùng lắng nghe một câu chuyện vừa vui vẻ, hài hước nhưng cũng không kém phần sâu lắng, kể về một cặp đôi từ tình bạn thăng hạng lên thành tình yêu, trải dài từ thời sinh viên đến khi tốt nghiệp ra trường.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

• Hắn bây giờ là chồng tôi (Lynh Trang)
Hắn là một gã trai gầy gò, ốm yếu đã tốt nghiệp trường Y dạo tháng Tư năm kia. Được sự giúp đỡ tận tình của một vị giáo sư tâm huyết trong ngành, hắn nhanh chóng lao theo sự nghiệp của mình trong một bệnh viện lớn. Hắn đang có chuyến công tác ngắn ngay bên Singapore. Hắn đã lên chức chồng của một cô gái xinh xắn. Hắn hài hước gọi điện thoại về hả hê kể với vợ về công việc. Nghe thử mà xem, hắn kể đã dỗ một đứa bé gái đang khóc toáng lên vì bị tiêm trong sự ngạc nhiên của chính bà mẹ. Hắn còn giúp một nữ bệnh nhân khoáng đạt cài khuy áo lót nữa. Tôi cười khúc khích khi nghe chuyện của hắn. Vì tôi chính là vợ hắn.

Nắng nóng bốc hơi hết những giọt café đã nguội đi trong tách pha thủy tinh hay tôi đã uống nó mà quên khuấy rằng nó tỉ kệ thuận với câu chuyện hắn đang kể? Tôi yêu hắn và nhớ hắn dã man những khi hắn vắng nhà đi công tác. Hắn càng ngày càng bận bịu. Còn tôi vẫn cứ mơ màng đến dáng vẻ của hắn ngày xưa.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Tôi quen hắn từ những ngày còn là sinh viên năm nhất. Hắn đến trọ ở nhà tôi khi đang là sinh viên Đại học Y. Mẹ tôi chẳng ưa gì hắn, một thằng con trai giống mọi thằng con trai nhà quê khác luộm thuộm và hôi hám. Ngày trước, tôi chỉ chực cười phá lên mỗi lần mẹ la ó hắn hãy dọn dẹp phòng cho gọn gàng và đừng có để cái mùi hôi kinh khủng ấy tỏa ra trong nhà. Hắn lành như đất. Mẹ tôi mắng như cơm bữa song hắn vẫn cứ để kệ thế, cũng không phản ứng lại dù chỉ một lời cằn nhằn hay phá phách bằng việc xô đổ chậu cây ngoài ban công hoặc đổ cơm thừa xuống bồn cầu rồi gạt nước cho tắc hỏng hết cả nhà vệ sinh. Hắn chẳng bao giờ làm thế! Một biểu hiện lịch thiệp nhất trong con người của hắn. Sự nhẫn nhịn ấy của hắn có khi làm tôi phát cáu. Nếu phải đứa nóng tính như tôi, chắc tôi cũng tru tréo lên mà cãi nhau tay đôi với một mụ chủ nhà ghê gớm. Là tôi chỉ nói nếu thế, bà ấy dù kinh khủng đến đâu thì tôi cũng không thể thay thế cách gọi “mẹ” bằng một cái tên khác.
(…)

Tác giả: Lynh Trang
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogradioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...