Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Cuộc gặp gỡ mang tên tri kỷ (Hoa Hướng Dương)
Hà Nội về đêm trở lạnh. Tôi thu mình lại trong những suy nghĩ mênh mang. Những ký ức xưa ùa về mang theo thật nhiều cảm xúc.
Cậu, một chàng trai trầm ổn đã đồng hành bên tôi từ năm chúng ta 12 cho đến tận bây giờ khi đã chạm ngưỡng 30. Tôi thật biết ơn vì năm tuổi 12 và cho đến sau này của tôi luôn có cậu cạnh bên.

Năm 12 tuổi, tôi là một đứa con gái kiêu ngạo và ương bướng nhưng cũng yếu đuối và tràn đầy lòng tự trọng. Tôi sẵn sàng lao vào đánh nhau với thằng con trai to lớn hơn mình khi bị chọc ghẹo. Còn nhớ một lần đi học về, tôi bị đám con trai hùa nhau cầm con rắn để dọa nạt nhưng nhất quyết không khóc lóc xin xỏ tụi nó. Cả đám vây quanh tôi cười cợt mong nhìn thấy vẻ mặt sợ sệt, khúm núm của tôi. Không biết tôi lấy dũng khí từ đâu mà tôi giật phăng lấy con rắn và ném về tụi nó với vẻ mặt đầy cáu giận, thách thức. Mặt tôi đỏ phừng phừng, giọng quát lớn: “Có giỏi thì chúng mày vào đây, tao không sợ đứa nào hết.” Thế mà cả đám đó bất ngờ và tản ra bỏ mặc tôi ở lại.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































