Điều buồn nhất trong tình yêu có lẽ là việc ta bị bỏ lại mà không bao giờ biết được lý do tại sao. Ít ra họ phản bội, họ thay lòng thì ta còn có một lý do để quên. Đằng này họ không một lý do, chẳng một lời giải thích, cứ thế tan biến khỏi cuộc đời mình. Có phải trong tình yêu, im lặng đồng nghĩa với chia tay?
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Anh chưa bao giờ hết yêu em!
Jandi gọi đó là định mệnh.
Vì suốt từ khi cô bắt đầu mê mẩn rạp chiếu phim, chưa bao giờ Jandi đi xem mà không có đám bạn nhí nhố của cô đi cùng. Bao giờ cũng vậy, một lũ ồn ào, vừa đi vừa nói chuyện, cãi nhau chí chóe khiến người nào khó tính đi qua đều ngoái lại nhìn với ánh mắt tỏ vẻ khó chịu, kẻ rộng lượng chỉ lắc đầu, kiểu như đúng là tuổi trẻ, cuộc sống chỉ toàn những điều thú vị… Mặc dù lúc đó Jandi thấy mình không còn trẻ. Cô đã bước qua tuổi 20, đã tạm biệt những năm tháng miệt mài với sách vở và bắt đầu sống cuộc sống tự lập thực sự về mọi mặt.
Nhưng lần này, Jandi đi một mình.

Cô không nhớ rõ lý do nào khiến cô bỗng dưng muốn tách đám bạn ồn ã đó ra một ngày để vùi mình 2 tiếng trong rạp, trong một ngày khá đặc biệt, ngày cô tròn 22 tuổi. Chỉ là cảm giác lạ lùng, muốn trải qua sinh nhật một mình, không muốn ai bên cạnh.
Trên trời, từng đám mây đen vần vũ kéo đến…. Dưới mặt đất, gió hất tung đám lá vàng và bụi đường của những công trình đang xây dựng dở bên cạnh nhà cô khiến không gian trở nên vô cùng ngột ngạt.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































