Quang.name.Vn – Ngày/Tháng/Năm…Japan buồn, những ngày hoa tuyết rơi…
Vòng xoáy của công việc khiến tôi tự cho phép mình không suy nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, vậy mà con tim quái gở vẫn thổn thức nhớ em kì lạ, nó nhớ em mọi lúc mọi nơi, hình bóng của em thường ập về trong tâm trí. Nhắm mắt lại… tôi có thể tưởng tượng thấy khuôn mặt biết cười và đôi mắt ướt át của em. Ôi…Tôi nhớ em!
Tôi lang thang lên mạng tìm kiếm gì đó, dù chỉ là nhìn nick em sáng, hay chỉ đơn giản đọc những câu status của em, tôi vẫn thầm lặng quan sát và cảm nhận em, dù tôi không hiểu nổi tại sao tôi lại làm thế, vì giờ đây tôi không thể giúp được gì cho em. Tôi không thể lau nổi những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt vô tư ngày nào của em, cũng không thể chở em đi lòng vòng dạo phố vào những tối thứ bẩy, không thể nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của em, hay cho em tựa vai mỗi khi em mệt mỏi, cần một sự chở che. Những điều nhỏ nhoi với bất cứ gã đàn ông nào, nhưng với tôi đó là điều xa xỉ chỉ có thể kiếm tìm trong mỗi giấc mơ.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Dạo này tôi không thể tập trung vào công việc, một số tai nạn nghề nghiệp ập đến với tôi, có khi bị đau mắt, bị kim loại rơi vào đầu vào tay, công việc tôi đang làm bắt buộc phải tập trung cao độ về cả trí óc và thể lực mà dường như với tôi lúc này là một áp lực lớn, nhưng những nỗi đau đó có nề hà gì với tôi bằng nỗi đau trong tim mà lúc này tôi không biết san sẻ với ai.
Tôi nhớ em!

Mà cũng lạ thật, tôi và em chỉ quen nhau trong một mùa đông lạnh giá nơi xứ người, khi tuyết bắt đầu ngừng rơi thì em cũng bắt đầu muốn rời xa tôi, nhưng dường như chưa một người con gái nào hiểu tôi nhiều như em cả, và tôi cũng cảm nhận tôi hiểu em như hiểu chính bản thân mình vậy, dù tôi và em chưa gặp nhau một lần. Và tôi lại càng không tin một người chưa gặp bao giờ lại đem lòng yêu thương một người cả, có chăng chỉ là một cơn say nắng mùa đông, là những cảm xúc nhất thời người ta ảo tưởng ra thôi. Càng hiểu về em bao nhiêu, tôi lại càng nhút nhát bấy nhiêu, tôi sợ làm tổn thương em, sợ em sẽ phải rơi nước mắt vì tôi, không dám nói yêu em, vì tôi không biết tình cảm của mình là gì? Chỉ biết là tôi nhớ em, một thứ tình cảm không rõ ràng, ở giữa ranh giới yêu hay là hơn 1 tình bạn, và điều quan trọng tôi không muốn ràng buộc em bất cứ điều gì, bởi quanh em luôn có những vệ tinh tốt, ít ra họ có thể quan tâm chiều chuộng em làm những việc đơn giản ấy mà chính tôi ngay lúc này không thể làm được. Mà sao em không yêu họ nhỉ, họ đều có công việc tốt, yêu em thật lòng, lí do gì mà em lại không yêu đi, con gái lớn rồi. Hay là vì tôi nhỉ? Nghĩ đến thôi tự nhiên tôi cho mình ăn dưa bở. Một vài lần tôi đọc được những câu chuyện em viết không đầu không cuối trên những trang mạng, toàn là viết về tình đầu, rồi dạo này tôi thấy em viết về những câu chuyện tình cảm không rõ ràng lấp lững, dở dở ương ương, yêu mà như không. Cũng không hiểu sao tôi lại bỏ thời gian đọc những câu chuyện vô bổ của em, nhưng tôi lại dửng dưng với những câu chuyện đấy, ngược lại được rất nhiều comment từ mọi người…
(…)
Giọng đọc: Chit Xinh , Gà Quay
Nguồn:NhacVietPlus

































