Home Blog radio Trả lại mùa đông

Trả lại mùa đông

22
0

Blog Radio 262 dành tặng những cô gái đang một mình đi qua một tình yêu…

Cô gái vẫn ngồi đó, hai tay ép chặt cốc trà nóng hồi lâu, cô nghĩ suy về một điều gì đó, hai chân dang rộng như một người đàn ông. Khuôn mặt cô luôn có những nét biểu cảm mâu thuẫn, nét mặt mộc hiền lành, tóc mai bay nhè nhẹ trong  gió mong manh không dấu được nét bướng bỉnh,quả quyết và  sắt đá. Bà chủ quán nước đã quá quen với hình ảnh của cô, hình như lần nào đến quán nước cô cũng ngồi như vậy.Cô đang nhìn say sưa một ai đó, hình như là một tràng trai  mặc chiếc áo khoác mỏng có mũ không quen. Bất giác, cô tự cười một mình, đôi mắt buồn man mác, cô ngồi thu mình lại hình như là hơi lạnh. Những cơn gió nhẹ khẽ bứt những những chiếc lá úa màu còn xót lại. Mùa đông lại đến rồi cơ đấy, mùa đông lạnh lùng, cô sợ mùa đông nhưng mùa đông là của cô cơ mà, cô đợi chờ những mùa đông rồi lại tự an ủi mình rồi mùa đông sẽ qua …

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Anh đến với cô vào một mùa đông lạnh giá, khi mà cuộc đời cô có nhiều mất mát, đau khổ. Anh khô khan, không màu mè, không nhẹ nhàng, không lãng mạng … Anh không giống như diễn viên nam chính trong bộ phim Hàn Quốc, không nhiều nhiệt đủ sưởi ấm trái tim cô nhưng ở anh cô tìm thấy một sự tin tưởng ở sự thẳng thắng, thật thà và bản lĩnh. Anh không giống với đám con trai nhiệt tình chạy theo cái đẹp tầm thường, thích chơi trội mà cô coi là mẫu hình quá ư bằng phẳng, cô ghét cái gì đó bằng phẳng.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Cô chưa từng hẹn hò với ai nhưng cô đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc tình cảm, những cảm xúc làm trái tim cô bị tê liệt. Nó không giống với cái cách mà cô vẫn hay tươi cười vui vẻ vô tư với người khác. Cô… một trái tim hiền dịu mà sắt đá, một tấm lòng trắc ẩn nhưng cứng rắn, dứt khoát. Cô sống hết mình, yêu hết mình và một mực thủy chung nhưng nếu ai đó không cần cô nữa, nếu ai đó làm tổn thương cô, cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc đời người đó một cách âm thầm, không một chút oán trách.

Đã qua hơn hai năm kể từ khi cô vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc sống của người mà cô hết mực tin tưởng, cuộc sống của cô như một điều bí ẩn. Cô không hề trách cái người đã làm tổn thương cô, càng không tin cái người ta gọi là tình cảm, cho dù đó là tình bạn hay tình yêu. Cô rong ruổi với chính mình, vui vẻ và làm bạn với chính mình.  Cô tự đi dạo trên những con phố mua cho mình những món đồ yêu thích, ăn một món ăn hợp khẩu vị. Cô chọn cho mình những cuộn len nhiều màu sắc ấm áp, màu của nắng nhẹ, màu của thời gian và màu của yêu thương như  tự tìm hạnh phúc cho riêng mình, hạnh phúc  chỉ một mình cô biết, một mình cô trải nghiệm và tận hưởng.

Người ta bảo khi hai người gặp nhau đó là định mệnh … Và cô tin như vậy. (…)

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Blog Radio chuyển thể từ lá thư của thính giả Đỗ Thị Nhiên

Tác giả: Đang cập nhật
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: blogviet.com.vn

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here