Home Truyện ngắn audio Cô bé Cà Phê

Cô bé Cà Phê

1
0
Quang.name.Vn – Anh đứng sau quầy giữa bao nhiêu ly tách đầy bã trà, bã cà phê… Định đưa gọn chúng lên khay đem lui nhà sau để cọ rửa, chợt anh ngẩng lên khi tụi con trai trong quán bỗng xầm xì.
Nguyên nhân là sự xuất hiện của con nhỏ. Nó tỉnh queo đi vào, chiếc váy carô đen trắng ngắn trên đầu gối khoe đôi chân thích nhún nhẩy. Nó tặng anh nụ cười “chào buổi sáng”.
– Ôi Cà phê!
Anh reo lên như tên nó là cà phê vậy! Anh nhớ lần đầu “chiếu cố”, anh hỏi nó tên gì, nó nheo mắt bảo:
– Cà phê.
– Tên gì đắng nghét…
Anh biết nó nói đùa nhưng vẫn thích gọi nó: “Cà phê”.
Nó ở căn nhà đối diện, sáng nào cũng sang đây mua cà phê cho ba, và anh bao giờ cũng chuẩn bị sẵn một ly cà phê đặc biệt.
– Sáng nay em qua trễ, ngủ quên à?
– Đâu có, em dậy sớm lúc anh đang chạy thể dục ngoài đường kia!
– Sao em biết? – Có gì đâu, em đứng trên gác nhìn xuống thấy hết!
Cô bé Cà Phê
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Anh bỗng dưng đỏ mặt, nghĩa là con bé đã chiêm ngưỡng anh trong chiếc quần đùi ngắn ngược từ trên cao mà anh không hề biết. “Chúa ơi, thiệt là tệ!” Như đoán được ý nghĩ trong đầu anh, nó cười dễ ghét.
– Người đẹp, trong mọi hình thức đều đẹp.
Anh biết nó bắt đầu… xí xọn nên cúi tìm tờ một ngàn thối lại cho nó là hơn, nhưng con nhỏ sáng nay bỗng dưng lắm chuyện:
– Không lấy tiền thối, mua thuốc lá.
Anh chìa cho nó ba điếu thuốc lá. Nó cười:
– Ba điếu thôi ư? Không phải ba điếu rưỡi à?
– Ba điếu rưỡi anh lỗ vốn!
Nó giả bộ năn nỉ:
– Thêm cái… đầu lọc cũng được!
Con nhỏ quậy hết biết làm anh không nhịn được cười.
– Cà phê nguội cả rồi kìa!
Nó “xí” một tiếng trước lúc quay đi.
“Cười thấy ghét!” Anh nghĩ thầm.
Chiếc váy lấp lửng trên đôi chân nhún nhẩy, đôi dép màu đỏ bít mũi như đôi hài trong cỗ tích làm nó xinh hơn. Tụi nhóc trong quán nhìn nó đi qua “múa miệng” chọc quê:
– Một, hai – Một, hai…
Nó đếm tiếp:
– Ba, Bốn, Năm!
Và nó quay lại cười tỉnh bơ.
Cô bé Cà Phê
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Trưa vắng khách, anh chọn chiếc bàn kê dưới cây trứng cá ngồi ôn bài cho mát mẻ thì nó lò dò sang. Cái miệng sẵn sàng cười cứ như là biết cười từ trong bụng mẹ vậy. Anh hỏi nó:
– Uống cà phê hả?
– Không, em chúa ghét cà phê!
Nó ngồi xuống cố ý đối diện với anh. Mái tóc ngắn ngủn sau gáy trông nó hiền lành như búp bê, nhưng nụ cười thì tinh quái. Anh chống cằm nhìn nó:
– Em cũng giống cà phê vậy. Thơm và Đắng.
– Vì đắng nên người ta ghét.
– Không. Càng đắng người ta càng mê!
Nó nhăn mặt… dễ thương tệ! Anh đẩy tách trà về phía nó:
– Uống nước đi!
– Không uống nước. Ăn trái trứng cá thôi!
Anh ngước nhìn theo tay nó chỉ. Cây trứng cá xòa rộng trên đầu treo lủng lẳng những trái chín đỏ, vàng xen lẫn những trái còn xanh. Anh nhìn nó giả vờ:
– Làm sao hái?
– Anh trèo lên. Có “sự cố” gì thì em quay mặt đi, chứ có gì đâu?
Anh phì cười:
– Em là người thích trù ẻo!
– Không. Em chỉ thích cười…!
Anh thả xuống những trái trứng cá to nhất. Nó hứng lấy, bỏ vào cái túi hình con mèo trước áo. Thỉnh thoảng những trái chụp hụt, nó cười vang. Những trùm trứng cá còn xanh làm anh nhớ một thời trốn ngủ trưa đi trèo cây trứng cá. Lúc ấy anh mới 15. Anh chợt hỏi vọng xuống:
– Em bao nhiêu tuổi rồi?
– Anh đoán đi.
– 15?
– Xí, người ta lớn rồi chứ bộ!
– Lớn rồi còn thích ăn trứng cá?
– Không ăn để anh ăn một mình hả?
Nó lại cười khanh khách. Con nhỏ thiệt là tệ, lúc nào cũng “kê” nhau.
Những tách cà phê đậm đặc giúp anh thức đến 12 giờ khuya “cày” bộ đề thi. Sáng, anh dậy sớm chạy thể dục, xong giúp ông bác mở quán. Dạo này Cà Phê thường hay dậy sớm, đứng trên gác nhìn xuống. Nó chào anh bằng nụ cười còn ngái ngủ. Anh thấy cả buổi sáng cũng thật trong veo. Sáng nay, nó qua mua cà phê hai lần. Anh ngạc nhiên:
– Bữa nay nhà em có thêm một người thích uống cà phê nữa sao?
Nó giấu ngón tay trỏ bị quấn băng sau lưng, giải thích:
– Không phải lỗi tại em. Cái ly tuột khỏi tay em rơi xuống.
Anh “à” một tiếng reo dài rồi cười:
– Lỗi tại… cái ly!
Nó ngúng nguẩy đi về, bước chân ngượng nghịu. Anh nhìn theo cười tủm tỉm, nhớ giọng lanh lảnh của nó “người ta lớn rồi chứ bộ!”
Tác giả: Sưu tầm

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here