Quang.name.Vn – Các bạn đang nghe chuyên mục đọc Truyện Đêm Khuya, tác phẩm Vũ Trụ Khuyết … Một chương trình đã rất quen thuộc với nhiều bạn hiện nay. Với hàng nghìn câu chuyện được sưu tầm và được cập nhật hàng ngày, chúng tôi tin tưởng rằng website sẽ là một món ăn tinh thần bổ ích cho các bạn . Hi vọng những câu chuyện thú vị và đầy lôi cuốn sẽ giúp bạn thư giãn sau những giờ làm việc vất vả. Hãy lắng nghe và cảm nhận. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thú vị trên Website Quang.name.Vn….!
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Thằng bé có đôi mắt sáng đến lạ. Chẳng biết con nhà ai, nó cứ bám lẵng nhẵng theo đoàn khảo sát lúc chưa rời sân trước của viện nghiên cứu. Hoàng hỏi tên nó. Nó cười và lắc đầu.
Trung chặc lưỡi:
– Ông nhóc đẹp trai vậy mà không nói được hở trời. Vậy biết ký hiệu tay không? Mấy tuổi rồi?
Thằng bé đưa chín ngón tay. Lại cười. Nụ cười của nó thật dễ mến. Hoàng mở ba lô đưa cho nó cái bánh pía. Nó lắc đầu. Em gái út của Hoàng mà còn sống chắc cũng lớn được bằng tầm nó rồi. Con bé cũng có ánh mắt sáng và nụ cười như thế. Hoàng yêu đứa em gái nhỏ ấy lắm. Anh còn nhớ mùa lũ ở quê cách đây hai năm, mẹ điện báo tin em gái bảy tuổi chết. Nó chạy chơi rồi trôi theo nước lúc nào không biết. Hoàng nghe mà bủn rủn, dối lòng mình như trò chơi năm mười trẻ nhỏ, đứa em đi trốn, Hoàng đi tìm. Bởi tan mùa mưa lũ mà dân làng vẫn không tìm được xác em, biết đâu là nó đang đi lạc ở một nơi nào đó mà không nhớ đường về cũng nên…
Trưa. Nắng rót chênh chếch lên những cụm Bò Cạp Vàng, cô em gái nhỏ của Hoàng ngày trước cứ gọi đó là hoa Cánh Nắng. Anh khẽ nhiếng mắt, thả trộm tầm nhìn trôi về dọc lối đi đó… những cánh nắng màu chanh dịu mát, ngọt như nỗi nhớ nụ cười của đứa em.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Đoàn lên xe chuyển địa điểm. Mọi người kịch rịch mang vác sửa soạn đồ đoàn nên cũng nhãng đi không để ý gì đến thằng nhóc. Xe chạy được chừng một tiếng. Ông lái xe chưa quá sáu mươi nhưng mắt sụp hết mí, má chảy và tóc bạc trắng quay xuống hỏi vóng:
– Rút cuộc mấy chú tính đi qua Cao Lãnh hay Cai Lậy?
Anh em lại xôn xao bàn tán. Những lần đi trước vẫn đi đường cũ qua thành phố Cao Lãnh, lần này anh Trung nghe đồn đại là có con đường mới mở đi qua thị trấn Cai Lậy, gần hơn đến 60km. Lúc đầu ai cũng ngần ngại, đến khi Hoàng mở máy định vị vệ tinh ra kiểm tra thì mọi người quyết định liều một phen, ai ngờ thế lại hóa hay.

Ra khỏi thị trấn được khoảng mươi cây số thì trời sắp nhá nhem, đoàn dừng lại ăn tối ở một quán ven đường. Quán quê, ông chủ dáng người thấp đậm, tính lành, nói ít nhưng có duyên pha trò kiểu bác Ba Phi. Đoàn khảo sát có bảy người. Hoàng hăm hai tuổi, mới ra trường, trẻ nhất đoàn. Anh Trung ba mươi hai. Có mỗi hai anh em là chưa vợ, chưa cả người yêu, còn lại là các chú gần năm mươi, gia đình con cái đề huề cả rồi.
(…)
Giọng đọc: Hải Yến
Nguồn:VOV6.VOV.VN

































