An nhìn người đàn ông mình yêu đậm sâu suốt bao năm đang vội vã sang đường, nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi. Khung cảnh ấy, hóa ra lại chẳng quá đau lòng như cô từng nghĩ, cũng chẳng đủ để khiến cô gục ngã như ngày trước. Thời gian, có đôi khi luôn diệu kỳ như vậy đấy.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Buông tay người lạ, giữ lấy người thương – Phần 2 (Diên Vỹ)
– Đi ăn thôi nào! Anh đói rồi. – Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh khiến An giật mình. Cô tròn xoe mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh và rất đường hoàng khoác tay lên vai mình. Những giọt nước mắt đọng lại khi nãy cũng bất giác tan đi.
– Sao anh lại đến đây?
– Vì có người đang khóc! – Chàng trai cười cười xoa mái đầu nhỏ của An.
(Tiếp theo phần 1)
1.
An chẳng ngờ người đàn ông “hâm dở” ấy đi cả một chặng đường xa như thế để dẫn minh đi ăn là thật, cho đến khi cả hai ngồi trong một quán lẩu quen thuộc.
– Anh có công việc ở đây sao?
– Không.
– Vậy sao anh lại ở đây?
– Không mệt sao? Nãy giờ hỏi anh bao nhiêu câu như vậy rồi. Chọn món đi! – Phong hất hất cằm, đẩy menu về phía An.
– Như cũ đi ạ!
– Không được, dạ dày em không khỏe. Không được ăn quá cay!
– Vậy anh hỏi em làm gì?
Phong nhún nhún vai, gọi phục vụ rồi chọn một vài món ăn đơn giản. An liếc nhìn anh, phụng phịu khi cuối cùng anh vẫn kiên quyết không chịu gọi cho cô món ăn khoái khẩu.
Nhìn cô bé đối diện đang cau có, chút buồn thương nhàn nhạt khi nãy vẫn còn vương trên nét mặt đã chẳng còn, Phong cảm thấy lòng nhẹ đi đôi chút. Ít ra, đôi mắt kia đã thôi tuyệt vọng như những ngày đầu anh tìm thấy cô. Nhớ lại ngày ấy…
Việt Nam lại đón Phong bằng cái tiết trời ẩm ương như khi anh rời đi. Chỉ mới ba tháng ngắn ngủi mà anh cứ ngỡ như xa lắm. Nơi Phi châu hoang hoải nắng và gió ấy nhuộm đen làn da anh, nhưng đã bù lại cho anh nụ cười bình thản nhất. Những gì đã qua, vậy thì hãy cứ để nó lặng lẽ trôi đi. Bước đi mãi, rồi cũng đến lúc phải dừng lại.
Tiếng điện thoại vang lên khiến Phong giật mình. Ai lại có thể biết chính xác lịch trình của anh như thế này? Lấy điện thoại ra, anh nhếch mép khi thấy tên người gọi…
“Anh hai, chúng ta có thần giao cách cảm phải không?” – Tiếng nói oang oang vọng ra khiến Phong cau mày, phải đưa điện thoại ra xa.
“Muốn nói gì?”
“Không ngờ em bất chợt nhớ đến anh lại gặp được ngay như thế này, cứ nghĩ sẽ lại nghe tiếng thông báo của tổng đài cơ đấy.”
“Bớt dài dòng đi.” – Giọng anh đã thoáng vẻ thiếu kiên nhẫn. Anh biết thằng nhóc này nếu không có chuyện gì “động trời” sẽ không rảnh rỗi đến mức nhớ anh rồi gọi đến như thế này. Hơn 25 năm lớn lên bên nhau, nói không hiểu nhau thì thật buồn cười.
“Tối nay tụ tập một bữa đi anh. Đã lâu rồi mọi người chưa gặp nhau.”
“Được rồi!”
Phong cất điện thoại, cảm thấy khó hiểu. Anh biết đã có chuyện xảy ra, chỉ là anh không biết chuyện ấy phức tạp như thế nào. “Đã lâu rồi chưa gặp”, cái cớ lừa trẻ nhỏ như thế mà thằng nhóc này cũng nghĩ ra được thì chắc hẳn nó cũng đang ở trong trạng thái hoảng loạn rồi. Anh nhíu mày, một cảm giác lo lắng bất chợt ập đến. Anh lại lấy ra điện thoại, tìm tên một người, muốn nhấn nút gọi nhưng đến cuối cùng lại thôi. Chắc giờ đây, thế giới của hai người ấy không có chỗ cho những lắng lo của anh đâu.
Nghĩ thế, Phong quyết định về nhà. Anh mệt quá rồi, chuyến bay dài cộng thêm việc lịch trình máy bay bị hoãn lâu tại nơi quá cảnh khiến anh mệt phờ. Trước cứ ngủ một giấc cho lại sức đã.

(…)
Giọng đọc: Hà Diễm
Nguồn:BlogRadioVN

































