Home Radio Online Blog radio Có phải tháng tư người ta thường nói dối nhau?

Có phải tháng tư người ta thường nói dối nhau?

145
0

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Bạn thân mến! Tháng tư đôi khi thật quá mong manh để người ta nói với nhau những điều chân thật. Có những yêu thương chỉ là điều dối trá nhưng có những lời dối trá lại ẩn sâu bên trong là tình yêu được đè chặt, giấu kín. Bởi vì đó là thứ tình yêu tội lỗi. Là đúng người sai thời điểm hay vừa biết dấu yêu đã là một sai lầm? Trong chương trình của tuần này, chúng ta hãy cùng lắng nghe lá thư được gửi đến từ bạn đọc ẩn danh.

Anh nghĩ gì khi anh nói thích em chỉ sau đôi lần gặp mặt và vài câu chuyện không đầu không cuối. Anh nói thích em kể từ lúc với em anh vẫn là một người xa lạ, khi mà anh chẳng biết tên em. Có lẽ với anh, lời nói đó thật dễ dàng.

Em đã cố gắng tránh mặt, cố gắng để không phải nhìn thấy nhau dù là thoáng qua, cố gắng để không gặp nhau trong bất kì không gian riêng nào chỉ có hai người. Thế nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh và chúng ta đã sai. Có những thứ không thể thử dù chỉ một lần, và mối quan hệ này đáng lẽ ra không nên bắt đầu. Em không nên đến đó, không nên gặp anh, không để anh nắm lấy tay em, không nên để anh nhìn em như thế…

Em cũng biết, dù có thích em như thế nào, mình chỉ thể bước một người trước một người sau, không thể sánh vai nhau mà cùng đi dưới phố, không thể ngồi với nhau ở một góc quán quen. Trước mọi người, anh vẫn là anh, em vẫn là em. Chúng ta vẫn là những con người xa lạ, vẫn có những khoảng trống vô hình mà không bao giờ chúng ta đủ dũng cảm vượt qua, và có lẽ chính cả anh cũng không muốn vượt qua.

Bởi em biết, dù có thích em như thế nào, khi sang đường bàn tay anh vẫn không thể nắm lấy tay em. Bờ vai anh vẫn không thể để em sánh cùng. Bước chân anh vẫn không thể chậm lại để chờ em dù chỉ là trong phút giây. Em hiểu, nhưng em thấy đau. Anh hòa mình vào dòng người phía trước, không một lần nhìn lại, chỉ có em nhìn thấy tấm lưng anh, kiêu hãnh và lạnh lùng. Chính lúc đó, em biết, với anh, em chỉ là một cơn say nắng…

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Khi nhận ra tất cả, em thấy mình thật ngốc và cũng thật yếu đuối. Mình thật ngốc khi bị anh kéo vào trò chơi dại dột này. Và tất nhiên, anh chưa bao giờ biết em đã và đang nghĩ gì. Và có lẽ, anh cũng chẳng bận tâm. Bởi vì anh bận lắm, quỹ thời gian của anh đã được sắp xếp đâu vào đấy, em chỉ là hạt cát từ đâu đó tự nhiên bay lạc vào mắt anh, cay một chút nhưng rồi anh sẽ vội nhanh vứt bỏ nó ra thôi. Em hiểu, và cũng không dám mong mình là gì của nhau hơn thế nữa.

(…)

Tác giả: Ẩn Danh
Giọng đọc: Titi
Nguồn:BlogRadioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...