Người ta thường nói tình yêu năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời. Không phải vì 17 tuổi người ta chưa đủ lớn, cũng chẳng phải vì tình yêu tuổi 17 chưa đủ đậm sâu. Ở độ tuổi 17, 18 chúng ta đứng trước cảnh cửa cuộc đời với rất nhiều lựa chọn cho tương lai. Tình yêu đôi khi không còn là sự ưu tiên số 1. Chỉ cần một người muốn giữ, người kia sẽ ở lại nhưng cả hai đều không chắc quyết định ngày hôm đó có khiến họ hối hận về sau không. Chúng ta cần rất nhiều cố gắng để có thể ở bên một người và cần thật nhiều dũng cảm để buông tay một người. Phải mất bao nhiêu dũng cảm để buông tay một người mà lòng vẫn còn yêu?
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Chai thời gian (Tiêu Dao)
Khó khăn lắm Nguyên mới có thể thoát khỏi vòng vây người hâm mộ, lách ra cửa sau. Trên hành lang dài hun hút gió, Như vẫn đang tựa vào tường, đứng chờ một cách kiên nhẫn. Nguyên đứng yên một lát để ngắm cô bạn từ xa. Áo khoác vintage dài ngang gối, giày nhà binh buộc dây, khăn len màu rêu to bản che mất một nửa gương mặt đang hơi tái vì lạnh, một vài lọn tóc nhỏ từ mái tóc búi cao rơi xuống bờ vai, bay bay trong gió,… ở Như có cái nét bụi bặm hòa trộn giữa cổ điển và hiện đại, mạnh mẽ và nữ tính, một vẻ đẹp giản dị nhưng độc đáo, đầy cá tính.
– Chờ lâu chưa Như?
Đáp lại câu hỏi của Nguyên, Như ngẩng lên nhìn, đôi mắt đăm chiêu cuối cùng cũng hiện lên một ánh cười:

– Hành lang này có tất cả tám trăm lẻ tám viên gạch lát nền, và tớ đã đếm chúng nó hơn hai lần rồi!
– Á, có vẻ như cậu phải chờ lâu quá rồi, xin lỗi nhé?
Như nhún vai, rút hearphone khỏi tai, mỉm cười:
– Ai bảo cậu là thần tượng còn tớ là fan hâm mộ nào?
Ánh mắt Nguyên bất chợt chạm vào những ngón tay Như đang lướt trên màn hình điện thoại.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































