Home Radio Online Blog radio Đi tìm ký ức

Đi tìm ký ức

64
0

Khi nhìn về quá khứ có những điều ta chỉ muốn quên đi, cố chôn vùi thật sâu trong tầng tầng lớp lớp bụi thời gian phủ mờ. Nhưng có một sự thật là dù ta có cố tình rũ bỏ thì quá khứ ấy vẫn cứ theo ta suốt cuộc đời. Ở một khoảnh khắc nào đó, những kỷ niệm sẽ như những thước phim quay chậm, từ từ lướt qua trí nhớ, ta có thể nhìn rõ mồn một, nghe rõ mồn một, thậm chí như ngửi thấy được một mùi hương thân quen nhưng lại không thể chạm vào.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Khi tôi lang thang trên con phố thấm đẫm những hoài niệm tuổi trẻ này, thì thời gian và không gian đều lùi về, dừng lại ngay đúng thời điểm mà thành phố son sắc nhất, và tôi cũng đẹp nhất. Tôi đang du hành về miền ký ức xa xôi năm ấy…

Kể từ ngày tôi để lại sau lưng con người trước kia của mình, đến nay cũng đã bảy năm rồi. Một quãng thời gian dài, chỉ để cố xóa đi những hình ảnh cũ và phác họa nên một “tôi” hoàn toàn mới. Nhưng ích gì chứ? Ích gì khi ảo ảnh quá khứ vẫn chế ngự tôi hằng ngày, dai dẳng và mãnh liệt như một chiếc bóng trọn đời không dứt khỏi chủ nhân của nó.

Tôi luôn nghĩ rằng mọi thứ nơi đây đã không còn như trong ký ức; và đúng thế thật. Con đường cát bụi của ngày xưa giờ trở nên nhẵn nhụi và sạch sẽ sau khi được sửa sang, các cửa hiệu cho thuê sách cũ đã bị thay thế bởi những quán ăn và cửa hàng thời trang lộng lẫy. Đến cuối góc phố giao với ngã tư hiu quạnh, tôi chợt khựng lại, rồi đứng đó, cho hai tay vào túi một cách trầm lặng như thể đang tưởng niệm một người bạn tri kỉ. Quán cà phê Something Missing mang vẻ hoài cổ với những bộ bàn ghế độc mộc cùng các tủ sách nhiều thể loại nằm ở từng góc quán, dường như cũng bốc hơi sau ngần ấy năm tôi cố gạt nó ra khỏi tâm trí. Nó mơ hồ, nhưng cũng rõ ràng, và quán café ấy luôn phảng phất quanh tôi như một bóng ma, bóng ma của vị café đặc quánh thơm nồng nàn, của từng trang sách ố vàng, của những người khách đến đây chỉ để trở thành chính con người họ.

Ảnh mang tích chất minh họa – Trantoc.serv00.Net

– Quá khứ là cội nguồn, em đừng bao giờ cố rũ bỏ nó, Keira.

Tôi khẽ giật mình. Giọng nói hư ảo thì thầm bên tai tôi rõ ràng đến mức tôi không tin đấy chỉ là sự vang vọng từ quá khứ. Lao ra từ cánh cửa xoay, chiếc bóng mờ sương của một người đàn ông goá vợ xuyên qua tôi; kéo ngược tôi về những ngày xưa cũ. Tôi nhớ rất rõ Richard, các vị khách quen đều biết ông ấy. Richard là khách ruột của Something Missing và ông luôn đến quán vào buổi sáng tinh mơ; gọi hai tách cafe – mặc dù ông chỉ uống một ly – rồi nhâm nhi đến gần trưa. Richard bảo rằng ông luôn yêu khoảnh khắc được thưởng thức café sáng với vợ. Ông là người tôn thờ lời hứa, và khi quan sát ông trầm ngâm với hai ly café trong suốt một thời gian dài, tôi tin mình ít nhất biết được một trong số những lời hứa của ông.
(…)

Tác giả: Kira
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...