Home Radio Online Lời Trái Tim Em có thể mở lòng yêu anh được không?

Em có thể mở lòng yêu anh được không?

56
0

Quang.name.Vn – Anh à, nếu thật sự anh vẫn cô đơn, em có thể mở lòng để thêm lần nữa yêu anh không? Em không xinh đẹp, không quá giỏi giang nhưng em tin em đủ yêu thương để yêu anh hơn nhiều lần nữa. Em tin sự thôi thúc của trái tim mình bởi em chưa từng có ý định “cọc đi tìm trâu” với bất cứ người nào khác kể từ giây phút em biết thế nào là yêu.
Chẳng hiểu vì lí do gì khiến em luôn đặt ra câu hỏi đó trong đầu mình. Em chỉ biết rằng, từ giây phút anh mỉm cười nhìn em đã làm tim em hẫng đi một nhịp và không thôi suy nghĩ về anh.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

23 tuổi, em trải qua đủ vụn vỡ, đớn đau của tình đầu, tình giữa. Chẳng còn nông nổi đề vội vàng điều gì. Đến bây giờ, em vẫn cứ tin một nửa của đời em đang ở đâu đó, sẽ xuất hiện và yêu em xứng đáng. Em vẫn luôn chờ, và rồi em gặp anh.

Là tình cuối, không còn chỗ cho mối tình vẩn vơ nào nữa. Bởi em mệt. Đàn ông trong mắt em từng là thứ gì đó không đáng bận tâm, chỉ để nói chuyện, làm bạn mà không thể yêu. Em cũng từng nhìn anh với ánh mắt của kẻ không cần tình yêu. Và em có mặt trong buổi tối gala trước ngày khởi hành hôm đó chỉ có một mục đích duy nhất là tìm hiểu về chuyến hành trình. Chỉ tại ánh mắt và nụ cười của anh.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Cuộc đời dài có bao nhiêu? Con người ta có mấy lần tình cờ gặp gỡ? Em đã gặp anh, người cho em lấy lại cảm xúc yêu thương mà em cứ ngỡ rằng tim mình đã chết. Em nghĩ về anh mỗi đêm, trong những giấc mơ không đầu không cuối. Sau mỗi đêm ấy, em thấy tâm hồn mình như vừa trải qua hành trình cảm xúc dài lê thê. Em luôn tự dằn vặt bản thân quên anh đi thôi, chắc hẳn anh đã có tổ ấm riêng của mình. Rồi dằn lòng, chỉ là người gặp người giữa bộn bề cuộc sống bon chen thôi.

Anh có biết không, suốt chuyến hành trình, mỗi lần xe dừng tại mỗi địa điểm tham quan, mắt em đều dáo dác tìm anh. Cũng chẳng để làm gì, chỉ để an tâm rằng anh vẫn ở đó, vẫn trong tầm dõi theo của em. Rồi lẳng lặng nhìn, lặng lặng lướt qua nhau mỗi lần chạm mặt. Đôi khi nhìn thấy em, chợt thấy anh giật mình: “Kìa em!”. Em tảng lờ, mỉm cười rồi chạy nhanh lên xe như sợ thêm lần nữa chạm phải ánh mắt anh. Mình cứ hờ hững với nhau như thế. Em không muốn để anh nhận ra có một người đang âm thầm dõi theo anh. Bởi lúc đó, anh chưa là một người thực sự đặc biệt, chỉ khác hơn những người đàn ông khác chút thôi và em tin, thứ cảm xúc đó sẽ đi qua nhanh chóng.
(…)

Tác giả: Lục Bình
Giọng đọc: Chit Xinh
Nguồn:Blogviet.com.vn

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...