Home Lời Trái Tim Ngày mai mình cưới rồi anh đang ở đâu mà mãi chưa...

Ngày mai mình cưới rồi anh đang ở đâu mà mãi chưa về?

13
0

Quang.name.VN – Anh à ngày mai mình cưới rồi sao anh đang ở đâu mà mãi chưa về? Anh à anh từng nói em mặc váy cưới đẹp nhất trần đời này, anh hạnh phúc vì là người được khoác tay đi bên cạnh người đẹp nhất trong một ngày đẹp nhất cuộc đời anh cơ mà! Anh à anh không nhớ sao anh không nhớ những gì anh từng nói với em sao? Sao anh cữ đi mãi thế… sao cứ đi mãi thế … Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi. Em yêu anh và sẽ mãi yêu anh. Bởi em là mặt trời tỏa nắng ấm đến muôn nơi. Em sẽ sưởi ấm cho kí ức của chúng mình.

Anh à ngày mai mình cưới rồi sao anh đang ở đâu mà mãi chưa về?

Anh à anh từng nói em mặc váy cưới đẹp nhất trần đời này, anh hạnh phúc vì là người được khoác tay đi bên cạnh người đẹp nhất trong một ngày đẹp nhất cuộc đời anh cơ mà!
Anh à a không nhớ sao anh không nhớ những gì anh từng nói với em sao?
Sao anh cữ đi mãi thế… sao cứ đi mãi thế …
Một ngày trôi
Hai ngày trôi
Một tháng trôi
Hai tháng trôi
Em không biết mình đã xé bao nhiêu tờ lịch, em không biết mình đã chờ anh bao nhiêu buổi sáng bình minh.
Em không biết
Em không muốn biết
Thời gian với em chỉ gắn với hình ảnh của anh.
Buổi sáng là lúc anh khẽ hôn vào trán em, nấu bữa sáng em ăn
Buổi trưa là lúc anh cùng em đi chợ, cùng em vào bếp
Buổi chiều là lúc anh cùng em dạo phố, ngắm hoàng hôn
Buổi tối là lúc anh và em cùng đến quán café quen thuộc, nhâm nhi café, nhâm nhi bản nhạc đang phát ra từ quán du dương, du dương…
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Em đã quen như thế rồi, quen như thế từ lâu lắm rồi, từ rất lâu… thế nên bây giờ không có anh bên cạnh thì thời gian là gì em không định nghĩa nổi, em không còn ý thức về thời gian, không gian kể từ ngày không anh.
Nhưng hôm nay thì khác. Xé tờ lịch của ngày hôm nay đi sẽ là ngày sinh nhật của em vì là ngày sinh nhật của em nên em sẽ nhìn thấy viễn cảnh một em gái xinh đẹp lộng lẫy trong chiếc váy trắng khoác tay một chàng trai lịch lãm, tuấn tú.
Anh đã chọn ngày sinh nhật của em lúc em đã ra trường sẽ là ngày 2 người kết hôn, sẽ cùng nhau cười thật tươi, thật hạnh phúc. sẽ cùng nhau bước vào lễ đài trong tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng của mọi người. Em sẽ hãnh diện mà khoe với mọi người rằng anh là chàng rể đẹp nhất em từng thấy. rồi em sẽ cùng anh hưởng tuần trăng mật ở xứ sở hoa anh đào, cùng anh nhặt những cánh hoa gấp vào trang nhật nhật kí của anh và em. Rồi em sẽ sinh cho anh những em emng chúa, cậu hoàng tử thật đáng yêu, chúng sẽ giống anh_người em mãi yêu. Còn nhiều, còn rất nhiều điều em muốn làm cùng anh, muốn làm cho anh…. Nhưng những điều ấy càng nhiều bao nhiêu, viễn cảnh ấy càng hạnh phúc bao nhiều thì giờ đây em càng thấy đau đơn bấy nhiêu.
Và.. em lại nhớ về những ngày đã qua của nhiều năm về trước
Em và anh cữ thế cùng nhau viết lên bao nhiêu kỉ niệm ngọt ngào, ấp áp bên nhau
Anh cùng em dạy học cho lũ trẻ
Cùng em dạo từng con phố
Cùng em yêu những buổi bình minh
Cùng em say mê theo những bản nhạc hai người đều thích nghe
Anh và em,
Hai mảnh ghép hoàn hảo tưởng chừng như không thể nào tách rời!
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Em là mặt trời luôn ngự trị trái tim anh
Em khiến anh thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao
Những lúc bên em anh ước gì thời gian cữ dài mãi ra để anh có thể ở bên em mãi, khoảnh khắc bên em anh chỉ sợ vụt mất đi.
Anh không hiểu nỗi sợ vô hình ấy là gì
Anh không biết tại sao nó tồn tại trong anh
Thế rồi cuối cùng ông trời cũng cho anh lời giải…
Vào một ngày trời mưa tầm tã, em sợ những cơn mưa, em không thích những cơn mưa, nó làm em nhớ về quá khứ.
Em sợ lắm
Anh biết điều đó nên khi nghĩ em đang đứng dưới cơn mưa chờ anh, anh không nghĩ gì khác ngoài việc lao thật nhanh đến bên cạnh em.
Thế rồi,
Trong màn mưa trắng xóa.
Anh không còn nghe thấy gì
Xung quanh anh chỉ còn bóng tối
Nhưng đâu đó nơi xa xôi anh vẫn thấy có ánh nắng len lỏi qua không gian, qua thời gian đến bên cạnh anh.. thật gần… thật gần… nhưng anh không thể chạm tới.. anh càng cố càng xa.. anh khóc lóc van xin ông trời xin đừng đưa anh đi. Xin đừng bắt anh phải xa em, anh phải ở bên cạnh em những lúc trời đổ những cơn mưa.
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Sự ra đi đột ngột của anh khiến em gục ngã, em không đứng dậy nổi nữa rồi, em không còn sức lực nữa rồi, nước mắt em tuôn rơi, rơi mãi, rơi mãi như màn mưa kia…
“Sợ trái mồng tơi ngủ vùi trong màu tím
Em mỗi ngày đem kí ức ra phơi”
Mồng tơi thì luôn tím, kí ức thì luôn là những điều đã qua, sẽ luôn cũ kĩ.
Nhưng anh à. Kí ức của anh và em sẽ không bao giờ cũ.
Bởi em là mặt trời tỏa nắng ấm đến muôn nơi. Em sẽ sưởi ấm cho kí ức của chúng mình. Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi. Em yêu anh và sẽ mãi yêu anh.

Thu Gọn Nội Dung

Tác giả: Phạm Hương Giang
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: blogviet.com.vn

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here