Home Radio Online Lời Trái Tim Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

44
0

Khi còn trẻ, chúng ta cứ nghĩ rằng có những tổn thương khiến bản thân gục ngã, không cách nào gượng dậy nổi. Sau khi đã trải qua đủ những thăng trầm của cuộc sống mới nhận ra chẳng nỗi đau nào là không thể vượt qua. Người ta không chỉ sống tiếp mà còn sống mạnh mẽ hơn. Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

♥ Càng giữ chặt càng thêm đau (Phần 1)

Tháng bảy, trời đã vào hè. Cái nóng hầm hập hắt thẳng vào mặt khiến tôi khó chịu. Vừa dựng chân chống xe bước vào quán trà sữa, tôi thở hắt nhìn một hàng dài những người giống tôi – những shipper đang kiên nhẫn chờ tới lượt. Nắng nóng, người ta ngại ra đường nên những đơn hàng tôi nhận được nhiều hơn, cũng khiến cho thời gian tôi trở về chùa ngày một muộn. Đai Bi Tự – ngôi chùa nhỏ nằm ven con sông Đào ngoại ô thành phố – đúng như tên gọi, đã từ bi dang tay bao bọc chị em tôi trong những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời.

Năm tôi mười bảy tuổi, cha tôi phá sản. Cơ nghiệp bao năm gây dựng sụp đổ trong nháy mắt, ngôi nhà tôi sống bị lục lọi, vơ vét, đập phá đến tan hoang. Những gì đáng tiền đều bị lấy đi hết, nhưng vẫn không đủ trả cho khoản nợ khổng lồ. Bố tôi bỏ đi biệt tích, còn lại ba mẹ con tôi ngày ngày ôm nhau khóc trong ngôi nhà đã không còn gì nguyên ven, trong tiếng đập phá, chửi rủa của những người chủ nợ.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Một ngày mưa tầm tã, nước con sông Đào dâng lên đục ngàu màu sỏi cát, tôi ôm em gái đứng chết lặng dưới chân cầu, nhìn người ta đắp chiếc chiếu cũng đã ướt sũng lên thân hình lạnh ngắt của mẹ. Ngày sau đó, tôi ôm đứa em gái mới tròn một tuổi ngủ say trong tay đứng vô hồn bên quan tài của mẹ. Chôn cất mẹ xong, tôi bế em lững thững bước đến bờ sông, nhìn xuống dòng nước lạnh lẽo đang thờ ơ chảy. Tuyệt vọng, đau khổ thi nhau cắn nuốt tâm hồn và trí óc, tôi tiến dần vào làn nước lúc nào không hay biết. Chỉ khi tiếng khóc xé lòng của em tôi cất lên, khi tôi bị kéo giật lại bởi đôi bàn tay nhăn nheo đã lốm đốm vết đồi mồi của vị trụ trì già, tôi mới sực tỉnh.

Ngày hôm ấy, tôi òa khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, bơ vơ, sợ hãi đến tột cùng, khóc như thể bản thân có thể cũng tan ra thành nước mắt. Sau tiếng thở dài “ A di đà Phật” của sư thầy, tôi ôm em vào chùa sống. Tôi nghỉ học, ngày ngày đến tịnh đường nghe tiếng kinh, tiếng mõ, tập tĩnh tâm, cố gắng xếp lại những giông bão vào góc sâu nhất trong lòng. Bố mẹ tôi không còn, ông bà đã mất từ lâu, họ hàng thân thích cũng quay lưng ngay từ khi biết tin bố tôi phá sản. Hai chị em tôi có người thân mà chẳng khác cô nhi, chỉ đành sống dựa vào lòng nhân từ của trụ trì và hai bà sãi tuổi đã xế chiều. Ở trong chùa được hơn một tháng, sư thầy gọi tôi lại, đưa cho tôi một phong bì nặng trĩu, rồi nhìn thật sâu vào trong mắt tôi:

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

– Con có muốn đi học trở lại không?

Tôi ngỡ ngàng, rồi quỳ gối úp mặt vào tay thầy mà khóc. Ngày xưa khi còn là tiểu thư giàu có, tôi ghét đi học bao nhiêu thì bây giờ khi chỉ còn tay trắng, tôi mới nhận ra, hóa ra có những điều là bình thường của người này lại là ước mơ xa xỉ của người khác. Sư thầy xin cho tôi chuyển khỏi ngôi trường tư thục đắt đỏ, chuyển sang một trường cấp ba khác với mức học phí thấp hơn nhiều lần. Ban ngày tôi đi học, về chùa tranh thủ vừa học vừa trông em. Có lẽ đứa em bé dại của tôi còn nhỏ mà sớm thân biết phận nên ngoan ngoãn vô cùng. Thỉnh thoảng ngày rằm, mùng một có khách viếng chùa, họ lại cho em tôi ít bỉm, ít sữa hoặc dúi cho tôi vài đồng bạc lẻ bảo mua sữa cho em. Tôi chẳng từ chối, vì khi đã đến tận cùng của sự nghèo khó và đau khổ thì tự ái hay sĩ diễn sẽ chẳng có tác dụng gì.
(…)

Tác giả: Nguyễn Thị Loan
Giọng đọc: Titi, Sand
Nguồn:BlogRadioVN

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...