Home Tiểu thuyết audio Hư Ảo Một Cuộc Tình

Hư Ảo Một Cuộc Tình

51
0

Quang.name.VN – Tại thôn Vụ Sơn tỉnh Hà Nam, năm 1914.
Như những thôn làng sống ở miền núi, phần lớn dân cư sống bằng nghề săn bắn, và mỗi độ xuân về, năm cũ qua, năm mới đến, họ đều tổ chức một buổi lễ tế trời, tạ ơn đã mang đến cho họ một năm thu hoạch thành công, sung túc. Buổi tế thường diễn ra linh đình, và cuộc vui thường đạt đến cao điểm khi màn vũ hội hóa trang kết thúc.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Link dự phòng

Lạc Mai đã nghe và biết chuyện nầy từ lâu, nhưng ngặt vì nhà thì ở cách thôn đó quá xa. Bên cạnh đó mẹ lại rất nghiêm khắc, nên Mai không làm sao có cơ hội được tham dự. Năm nay thì nhờ có sự tiếp tay của ông anh họ là Hùng Đạt, nên hai người đã tìm được cớ lừa dối gia đình, lấy chiếc xe lừa, đi suốt một buổi mới đến đây, để gọi là mở rộng tầm mắt. Trên bãi cỏ rộng bên ngoài thôn một anh thanh niên đang ngước cổ lên thổi một tràng tù và làm hiệu. Đám thiếu nữ trong làng với mâm rượu thịt trên tay đang lăng xăng bày biện thức ăn đồ uống lên bàn dài, người người dìu già, bế trẻ, từ bốn phía đổ xô đến, cười nói ầm ĩ, ai cũng có vè hớn hở, náo nức chờ đợi lễ hội khai mạc.

Lạc Mai vừa hổn hển thở, vừa cố trèo lên tảng dá cao nhất bên lề sân, đứng ở đây phóng mắt nhìn xuống có thể trông thấy bao quát mọi thứ, cảnh trước mặt làm Mai sáng mắt hẳn lên.

– Ồ vui quá! Ồ vui quá!

Hùng Đạt đứng cạnh đắc ý nói:

– Tôi đã bảo là vui chắc cơ mà. May là chúng ta đến kịp lúc, lễ hội hóa trang sắp bắt đầu đấy!

Ngay lúc đó một tràng tiếng vỗ tay bùng lên. Hai người vội vã nhìn nhau. Thấy một đám người, sắp thành hàng đang tiến vào giữa sân. Hai người đi đầu, còn gánh thêm một con chiếc lồng, trong đó có một chú chồn màu trắng.

Lạc Mai tròn mắt hỏi:

– Cái gì trong đó vậy?

Hùng Đạt nhảy xuống, nói:

– Không biết, nào chúng ta chạy nhanh đến đó xem!

Có lẽ chú chồn trắng nầy là một trong những chiến lợi phẩm đẹp nhất cuôi năm qua. Mọi người đổ xô đến gần bên thú nhìn ngắm, trầm trồ phê phán. Trong khi Lạc Mai lại khác, Lạc Mai cảm thấy có cái gì không được tự nhiên lắm, và bất mãn. Con thú nầy là một con thú bất hạnh vô tình… Bất giác Lạc Mai buột miệng kêu lên.

– Sao lại nhốt con thú đẹp đẽ nầy trong lồng? phải trả nó về với rừng núi mới đúng chứ?

Nhưng câu nói của Lạc Mai lạc lõng trong tiếng ồn, chẳng ai đâu thèm để tâm đến? chỉ có một anh chàng mang mặt nạ cuối hàng, hình như nghe thấy. Anh chàng đó là Kha Khởi Hiên anh ta quay lại nhìn Lạc Mai. Mặc dù chiếc mặt nạ đã che khuất khuôn mặt nhưng cái đôi mắt đầy thu hút cứ nhìn thẳng làm Lạc Mai lúng túng. Lạc Mai vừa bực vừa giận, cái anh chàng này kỳ cục? chẳng quen biết gì mà nhìn người ta một cánh ngổ ngáo như vậy? chẳng phải Lạc Mai mà Hùng Đạt cũng có vẻ bực tức. Và cho đến lúc Hùng Đạt xăn tay áo lên, anh chàng mới chịu quay đi. Hùng Đạt trừng mắt nhìn theo, hậm hực:

– Cái thằng cũng biết thân, bằng không tôi đã cho nó mấy đấm!

Lạc Mai khẽ nói:

– Thôi đủ rồi! ở đây chúng ta là người xa lạ đừng gây sự tốt hơn. Vã lại em là con gái mà bạo dạn xuất hiện trước đám đông thế nầy, người có chú ý cũng không trách được…

Cuộc khiêu vũ hóa trang bắt đầu, đúng là danh bất hư truyền. Mười mấy thanh niên mang mặt nạ, tay có cung tên, theo tiếng trống hào hùng vang khắp núi rừng, họ nhảy quanh lồng thú, vừa múa vừa hát. Âm nhạc lôi cuốn Lạc Mai mê mẩn theo dõi.

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Có mấy cô gái tay mang vò và những chiếc ly gỗ trong chứa một dung dịch màu hổ phách, đang đi vòng vòng trong sân mời khách. Khi bước đến Lạc Mai, họ không phân biệt lời chào mời. Lạc Mai thì mải mê theo dõi lễ múa, nên cũng chẳng lưu tâm. Thấy được mời nước, bụng lại khát nước nên bưng lên uống ngay. Chất nước lạ có mùi ngon thật! Lạc Mai đánh ực một hơi. Hùng Đạt đứng cạnh ngạc nhiên. Lạc Mai uống xong mới sực nhớ ra, quay lại hỏi cô gái bưng vò nước hỏi:

– Đây là cái gì vậy? trà thơm à?

Cô gái vừa cười vừa nói:

– Ngon hơn cả trà. Đây là rượu, làng chúng tôi tự cất lấy…

Hùng Đạt nghe nói giật mình, giựt cái ly trên tay Lạc Mai trách:

– Tại sao em lại uống rượu? vầy thì chết rồi, khổ thật!

Cô gái bưng rượu có vẻ thích thú, cô ta vỗ tay đắc ý, trong khi Lạc Mai giống như một đứa bé vừa phạm lỗi mặt đỏ bừng vì thẹn.

Giữa lúc đó trong sân lại có tiếng hét lớn. Lạc Mai bị lôi cuốn quay nhìn lại, đám thanh niên mang mặt nạ bây giờ đang ở tư thế giương cung. Những mũi tên đều hướng về phía lồng thú. Lạc Mai bất giác kêu lên, nhưng bấy giờ cả hội trường đang ồn ào tiếng la hét cổ võ, nên tiếng của Lạc Mai giống như tiếng mưa trên biển khơi chìm mất giữa cơn sóng ồn ào.

Lạc Mai căng thẳng nhìn những xạ thù trước mặt, tim đập mạnh mắt mở to Lạc Mai sợ hãi nắm lấy áo Hùng Đạt hỏi:

– Họ định làm gì? họ chỉ vờ đóng kịch hay sắp sửa bắn giết ai thế?

Hùng Đạt đang mải mê theo dõi, nên cắt ngang:

– Thì cứ đứng xem một lúc sẽ biết ngay!

Lạc Mai không hài lòng với câu trả lời của Hùng Đạt nên thấy cô gái ban nãy còn chưa đi xa, nàng kéo tay đến bên hỏi:

– Nầy cô ơi, mấy người đó họ làm gì vậy?…

Tác giả: Quỳnh Dao
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: Archive.org

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here