Home Tiểu thuyết audio Hải Âu Phi Xứ

Hải Âu Phi Xứ

18
0

Quang.name.VN – Trên bến đò Thiên Tinh chỉ còn lác đác vài bóng người chờ chuyến phà cuối cùng nối liền Hương Cảng và Cửu Long. May là gần dịp lễ giáng sinh nên đò chạy thêm chuyến, chứ nếu là ngày thường thì giờ này đã hết đò từ lâu.

Đêm đã khuya, lại gặp ngày mưa buồn lạnh, nhưng là ngày lễ nên vẫn có người về trễ. Hai ba người đang ngồi co ro trên băng ghế trong chiếc áo khoác cổ kéo cao. Những cơn gió lạnh từ biển khơi thổi tới rát buốt da mặt.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Du Mộ Hòa kéo kín cổ áo, duỗi thẳng hai chân một cách vô vị, chờ đò đã hơn mười phút rồi. Bình thường cứ một, hai phút là có một chuyến ra khơi. Hàng kem trước mặt đã đóng cửa tự bao giờ, bốn bề yên lặng, chỉ có các bảng quảng cáo bằng đèn ống là còn chớp tắt.

Hòa thay đổi cách ngồi, nhìn về phía lan can bên ngoài. Những chiếc tàu đò từ hướng Cửu Long đang chậm chạp tiến sang. Trong bóng đêm, trên mặt bể lập lòe vài điểm sáng. Đêm trên mặt bể có đẹp đến đâu mà nhìn mãi rồi cũng chán. Hòa quay mặt lại, bất chợt chàng nhìn thấy trên chiếc băng gỗ cuối dãy hành lang có một người con gái đang ngồi trông thật cô độc. Nàng ngồi nghiêng đầu như đang nghĩ ngợi một điều gì quan trọng lắm. Mái tóc đen và dài lấm tấm những hạt mưa bụi tung bay theo từng cơn gió, hình như nàng chẳng có mặc áo đi mưa cũng chẳng mang theo dù. Một chiếc áo màu cà phê khoác ngoài mà đôi bờ vai đã thấm ướt. Đôi chân thon dài nằm lạnh lẽo dưới chiếc jupe nâu.

Có lẽ vì không có gì để bận tâm hơn, Du Mộ Hòa quan sát thiếu nữ, nàng không trên hai mươi tuổi, sống mũi cao, nước da trắng mịn, đôi môi chất chứa một chút tinh ranh, phản kháng, mắt nàng sâu hun hút khiến Hòa không nhìn ra màu mắt nàng, nhất là hai hàng lông mi dài và cong lại cố tình dấu diếm nó. Gương mặt nàng hình như có được trang điểm nhưng có lẽ những hạt mưa đã rửa sạch đi, chỉ để lại những bóng sáng phản chiếu nhờ ở ngọn đèn gần đấy.

Hòa chợt thấy khó chịu với chính mình. Người ta làm gì mặc người ta, tại sao mình lại nhìn chòng chọc một cách bất lịch sự thế? Định quay lại nhìn sang nơi khác nhưng như có một cái gì lôi cuốn khiến Hòa không thể tuân theo lý trí được.

Một thiếu nữ đi đêm một mình lúc nào cũng gây sự chú ý cho những người chung quanh, dù đây chẳng phải là chuyện lạ ở xứ này.

Cô gái hình như đã biết có người nhìn mình, nàng chậm rãi quay lại, mắt phớt nhẹ qua mặt Hòa. Bây giờ thì Hòa đã trông thấy ánh mắt nàng, một đôi mắt đen ngơ ngác. Đồng thời Hòa cũng có thể xác định tổng quát nàng không đẹp lắm, nhưng dáng dấp phảng phất một cái gì u buồn, thanh cao. Có lẽ đấy chính là điểm đã thu hút chàng.

Sống ở xứ này, tìm thấy những thiếu nữ ăn mặc đúng thời trang thì thật dễ, nhưng muốn tìm một thiếu nữ đẹp một cách giản dị, thanh nhã thì quả là chuyện hơi khó. Cô độc và thanh nhã? Không hẳn thế, hai chữ này cũng chưa đủ để diễn tả. Còn phảng phất một cái gì nữa. Hình như đó là một sự tổng hợp của buồn phiền, bơ phờ và cô đơn. Mắt nàng quét nhanh qua người Hòa một lần nữa, một ánh mắt chẳng thiết tha đến cái gì cả. Trí thức của nàng có lẽ đang bay bổng tận phương trời nào.

Tiếng chuông báo hiệu tàu sắp rời bến reo vang. Cửa lan can sắt được mở ra. Tiếng động làm Hòa giật mình. Không những chỉ có Hòa mà cả cô thiếu nữ kia cũng thế. Nàng hấp tấp bước lên tàu. Hòa cũng đứng dậy theo sau lưng thiếu nữ và những hành khách cuối cùng đã bước lên boong. Hình dáng mảnh mai của nàng trông hấp dẫn lạ.

Gió ngoài biển thổi vào mang theo những hạt mưa lạnh ngắt. Khách đã vào hết bên trong lòng tàu, nhưng người con gái vẫn không vội. Nàng đi ra tựa lên lan can, yên lặng nhìn xuống nước. Tóc nàng tung bay theo gió.

Du Mộ Hòa đứng ngẩn ra một chút rồi bước tới dẫy ghế ngoài cùng, ngồi xuống. Ngồi chỗ này lạnh thật. Mưa tạt cả vào mặt, vào người không chút vị nể. Hòa đưa mắt nhìn ra ngoài. Cô bé này điên rồi sao? Trời lạnh cắt da mà không sợ bệnh à? Nhưng có ăn thua gì đến ta đâu mà ta lo quàng, lo xiêng? Hòa bực mình. Trong nghề nghiệp, bao nhiêu chuyện khiếp đảm khó tin vẫn không làm Hòa bận chí, thế mà bây giờ tại sao chàng lại bứt rứt khi trông thấy một thiếu nữ dầm mưa? Lạ thật!

Tàu đã rời bến, người con gái vẫn đứng yên lặng mắt nhìn ra biển khơi xa vắng. Nàng làm sao biết được có người đang nhìn, đang áy náy cho nàng? Đôi môi nàng mím chặt, ánh mắt bàng bạc, hình như nàng đang buồn lắm thì phải. Buồn! Chữ buồn vừa lướt qua là Hòa hiểu ngay. Đúng rồi, nét buồn đang phảng phất trên người thiếu nữ. Nàng như con người đã bị cuộc đời quên lãng. Hay là nàng đang quên lãng cuộc đời?

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Đột nhiên Mộ Hòa đứng dậy, chưa kịp tìm hiểu ý định mình muốn làm gì thì chân chàng đã bước tới cạnh người con gái. Chàng mở miệng với một giọng nói đặc tiếng Quảng Đông:

– Thưa cô.

– Xin ông dùng tiếng Quan Thoại.

Ngoài sự ngạc nhiên của chàng, người thiếu nữ lên tiếng, giọng nói của người miền bắc. Ánh mắt từ biển khơi quay trở lại, nàng không có vẻ gì là ngạc nhiên trước sự hiện diện đột ngột của Hòa:

– Ông muốn gì?

– Tôi…Tôi…

Mộ Hòa ấp úng:

– Tôi chỉ định hỏi cô, cô đứng dầm mưa nơi đây làm gì vậy?

Người con gái đăm đăm nhìn Mộ Hòa, giọng nói thật bình thản:

– Tôi định nhảy xuống biển.

Mộ Hòa giật mình:

– Cô không nói đùa đấy chứ?

Giọng nàng vẫn nghiêm trang:

– Tôi không đùa, anh không tin là tôi sẽ nhảy thật à?

Mộ Hòa bối rối, người con gái đang làm chàng lo lắng đột nhiên đưa tay ra ngoài lan can. Nếu bây giờ nàng nhảy xuống biển thật thì Mộ Hòa vẫn còn đủ thời giờ cứu kịp. Chàng đưa mắt nhìn nàng, dò xét xem nàng nói đùa hay thật, nhưng trên gương mặt nặng trĩu kia chàng không nhìn thấy gì cả.

– Tại sao vậy?

Mộ Hòa hỏi. Thiếu nữ lắc đầu không đáp, nàng lại nhìn xuống biển. Thái độ yên lặng của nàng khiến Hòa càng thấy bất an, chàng nắm nhẹ tay áo nàng nói:

– Tôi nghĩ tốt hơn hết cô nên vào trong tránh mưa. Không lẽ cô không thấy lạnh à?

Người thiếu nữ vẫn nói một cách tỉnh táo:

– Người đã định nhảy xuống biển thì còn sợ gì lạnh?

Mộ Hòa cười. Trong một hoàn cảnh như thế này không biết phản ứng sao cho phải. Một cơn gió lùa qua, mấy hạt mưa phiền nhiễu lại chui vào cổ áo. Mộ Hòa rùng mình, chàng nhìn qua người thiếu nữ, nàng vẫn đứng bất động nhìn xuống biển. Vì không lạnh hay là vì một nguyên nhân nào khác mà nàng có hành động này, Mộ Hòa không đoán được.

Gương mặt nàng tái xanh, nhưng đôi mắt vẫn sáng long lanh.

Đột nhiên người thiếu nữ lên tiếng:

– Xem kìa, đằng kia có chú chim Hải Âu.

Mộ Hòa nhìn theo, một con chim biển đang lượn cánh xa xa. Thật tình chàng không biết có phải đó là chim Hải Âu hay không. Giọng nàng lại vang lên:

– Tôi biết có một bản nhạc hay thật hay nói đến loài Hải Âu này.

– Thế à?

Mộ Hòa thờ ơ, bởi vì chàng không nghĩ về loài Hải Âu mà nghĩ về nàng. Có tiếng hát nho nhỏ, âm điệu cũng khá hay, nhưng Mộ Hòa không nghe rõ lời.

– Anh muốn nghe bài nhạc không?

Thiếu nữ như hiểu được ý chàng, lên tiếng hỏi. Mộ Hòa hấp tấp trả lời:

– Vâng, vâng.

Người con gái nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ một chút. Mộ Hòa chợt khám phá ra thân hình nàng đẹp như một pho tượng. Nàng bắt đầu hát:

Sóng rì rầm.

Thu Gọn Nội Dung

Tác giả: Quỳnh Dao
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn: Archive.org

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here