Khi tôi tỉnh lại, bức tường và tấm ga trắng chói mắt là thứ đầu tiên tôi nhìn thấy. Tôi đưa tay sờ lên bụng, thấy mình như mất đi mọi cảm xúc. Hải bước vào nhìn tôi đau đớn. Tôi ngước mắt lên nhìn anh, chợt cảm giác sao mà xa lạ. Tất cả những gì tôi từng dành cho anh đột nhiên biến mất không còn dấu tích. Những ngày sau đó, tôi tự nhốt mình trong thế giới riêng.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Ngày ra viện, tôi tìm tới một cửa tiệm đặc biệt, mà trước đó vô tình tôi được nghe nhắc đến. Cửa tiệm ấy bán loại thuốc có thể khiến người ta quên đi mọi kí ức đau buồn, điều tôi đang cần nhất. Tôi muốn quên đi tất cả, quên người tôi đã từng yêu, quên đi rằng mình đã từng ngu ngốc tới mức nào, quên cả niềm hạnh phúc ngắn ngủi chỉ đến bên tôi trong giây lát. Chỉ tiếc, số tiền tôi có chỉ đủ để mua sự quên lãng trong mười năm. Tôi nhớ, khi cầm cốc nước có ánh sáng màu xanh nhạt, lấp lánh bên trong, cảm giác đau đớn, thống khổ bao nhiêu lâu đột ngột dâng lên vỡ òa trong ngực. Tôi nhớ, cô gái ấy đã nói với tôi:

– Hãy uống đi, một hơi cạn sạch và người cô muốn quên sẽ vĩnh viễn bị xóa khỏi kí ức, giống như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô. Cho đến khi thời hạn mười năm chấm dứt, cho dù cô có vô tình gặp lại cũng không có ấn tượng, bởi chỉ sau một đêm, cô sẽ lại quên sạch tất cả những gì thuộc về người đó.
(…)
Giọng đọc: Hà Diễm, Sand
Nguồn: BlogradioVN

































