Quang.name.Vn – Đông thoáng về. Gió bắt đầu thổi lá rụng trên từng con đường nhỏ. Những bóng người mặc áo khoác đủ màu đi trên đường xóa tan không gian màu xám. Chỉ vài ngày nữa thôi, đông sẽ thật sự bám trụ trên từng nóc nhà, từng ngọn cây.
Sam bước đi trên đường, chân bắt chéo theo từng viên gạch. Những khi không có việc gì làm, cô vẫn thường chơi trò đếm gạch như vậy. Và quả là buồn cười khi có ai đó nghe cô nói, từ trường học đến nhà em có vừa đủ 987 viên gạch xếp chéo nhau.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Phòng tập vắng người. Quân đang nằm dài giữa sàn nhà, mắt mở trân trân nhìn lên trần với những hình vẽ lộn xộn. Bốn xung quanh phòng tập là những tấm gương rộng hắt bóng lẫn nhau. Mặt thứ năm, thứ sáu chẳng hề có gương. Anh thở dài, thật may vì người ta không nghĩ đến chuyện lắp gương ở hai mặt còn lại. Nếu nhìn bất cứ đâu cũng có thể thấy được bản thân mình, đó thực sự là một điều ám ảnh.
– Anh!
Quân không buồn nhỏm dậy. Sam cũng không nhìn anh, đang chăm chú buộc dây đôi giày cổ cao ôm gọn bàn chân nhỏ bé. Nhạc nổi lên. Sam bắt đầu nhìn bóng mình trong gương, thân hình nhỏ bé di chuyển trên bốn tấm gương lên, xuống, trái, phải. Đã một năm rồi. Từ ngày Sam bước vào đây. Rất lâu sau, khi mồ hôi ướt đẫm tấm lưng , Sam mới từ từ dừng lại, cầm lấy chai nước rồi ngồi bệt xuống sàn. Đôi mắt mở to ngẩng nhìn lên trần. Mồ hôi chảy tràn cả vầng trán. Quân cất giọng nói, như từ một nơi rất xa nào vọng lại.
– Đã bảo em không thể mà.
– Em xin anh, một lần cuối cùng thôi.
Quân đứng dậy. Anh đưa cho Sam chiếc điện thoại từ nãy đến giờ vẫn nắm chặt trong tay. Nhạc lại nổi lên, lác đác vài người tới.

Quân yêu Sam. Điều này tất cả mọi người đến tập ở đây đều biết. Cô bé ngày tới xin đi tập nhảy hiện đại kì lạ với đôi giày búp bê, thỉnh thoảng dừng lại nhìn trân trân vào gương rồi thở dài làm Quân chú ý. Không ai quên được cái ngày Sam không biết vì chuyện gì, nhảy chuyên tâm đến độ ngã trật cả khớp chân, chàng dancer lâu nay vốn lạnh lùng lại có thể cõng cô bé nhỏ đó đi một đoạn thật xa để đến bệnh viện kiểm tra. Và phòng tập còn dán bức ảnh Sam ôm Quân vào ngày họ giành chiến thắng ở một trận battle*. Ngay sau cái ôm đó, Quân choáng váng rồi đẩy vội Sam ra trước cái nhìn ngạc nhiên của mọi người: ở nơi này, không phân biệt nam nữ, mọi người đối xử với nhau như là anh em một nhà.
Sam ở bên anh như một người em gái, hay đúng hơn, như một chiếc khăn tay. Lau nước mắt, lau mồ hôi. Nhưng chỉ là thế thôi, ai – cũng- biết. Nhưng không phải lúc nào tình cảm rạch ròi cũng là tốt. Nếu còn mập mờ, nó sẽ có gì đó làm người ta hi vọng.
Ngày đó Sam hiền. Đến bây giờ vẫn vậy, nhưng ít nhất bề ngoài cô cũng đã thay đổi. Lần đầu tiên tập nhảy bị mắng, cô đã làm cho mọi người ngạc nhiên khi rối rít cúi đầu xin lỗi rồi bặm môi tập chăm chỉ đến độ người mắng cô đã phải tới..xin lỗi cô. Lần đầu tiên theo chân đội đấu battle, mắt Sam rơm rớm khi thấy Quân cùng vài người nữa bị đau khi thi đấu. Và dù có tin nhắn chọc ghẹo của bất cứ người nào trong nhóm, cô vẫn lễ phép trả lời…
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:NhacVietPlus

































