Home Truyện ngắn audio Thợ săn

Thợ săn

33
0

Quang.name.Vn – Đầu gã đang lộn xộn nhiều suy nghĩ. Thế quái nào gã đã thay đến cái sim thứ 5 rồi mà có cô còn lần ra số của gã nhỉ? Gã ghét nghe những lời trách móc đẫm nước mắt. Lạy Chúa, gã ghét nước mắt của con gái. Và họ – những con mồi của gã – quá dư thừa sắc đẹp và nước mắt.

Link Dự Phòng

Chiều cuối tuần. Hà Nội vừa trải qua một mùa đông khắc nghiệt. Trời đã hửng nắng. Gã ngồi trên tầng hai, khu ngoài trời của Chim Xanh – quán café bé bỏng trong con phố Khúc Hạo. Gã thích quán này vì sự yên tĩnh đặc biệt của nó, giống như một con chim xanh quên hót, mãi lim dim trong nắng. Và nhất là chiếc bàn ngoài trời trên sân thượng loang lổ màu rêu, những mảng gạch vỡ, lẫn lộn với những chậu hoa mười giờ như những đốm nắng nhỏ.
Gã ngồi nhấm nháp tách café pha kèm kem sữa và một chút Rum, là đồ uống mà lần nào đến đây, cô chủ quán cũng tận tình đem đến cho gã, kèm một nụ cười đầy ưu ái. Một tờ báo bay lật phật trên bàn. Các vị khách đến quán này thường ngồi đọc báo. Gã cũng vậy. Nhưng hôm nay gã không tập trung đọc báo. Đầu gã đang lộn xộn nhiều suy nghĩ. Thế quái nào gã đã thay đến cái sim thứ 5 rồi mà có cô còn lần ra số của gã nhỉ? Gã ghét nghe những lời trách móc đẫm nước mắt. Lạy Chúa, gã ghét nước mắt của con gái. Và họ – những con mồi của gã – quá dư thừa sắc đẹp và nước mắt.
– Tôi có thể ngồi đây không?
Gã ngước lên. Cô gái mới xuất hiện rụt rè chỉ vào chiếc ghế đối diện với hắn, nhún vai nhìn quanh vẻ bối rối: “Chiều nay, quán đông quá!”. Quả thật, quán café hôm nay đông một cách bất thường, bàn nào cũng đã có người. Gã liếc nhìn cô gái, giọng vô sắc thái:
– Cô cứ tự nhiên.
Thợ săn
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Nói vậy, nhưng thực ra gã đã nghe mọi giác quan thợ săn bắt đầu sống động bên trong. Đôi mắt đang đờ đẫn vì buồn ngủ và mệt mỏi của gã linh hoạt lạ thường. Gã tỏ ra chăm chú với tờ báo như cả buổi chiều nay gã chỉ dành cho mỗi việc đọc báo vậy. Tuy nhiên, đầu gã đang tổng hợp những dữ kiện vừa thu được về con mồi, giống như một chiếc computer vừa được kích hoạt. Không chân dài, nàng chỉ cao đến 1m58 là hết cỡ. Không xinh đặc biệt, nhưng có cái gì đó hay hay (cái “hay hay” này đầu gã chưa phân định cụ thể được bằng một tính từ nào khác). Có thể là hay ở mái tóc ngắn cắt lộn xộn giống hình vẽ nguệch ngoạc mà nhóc em 5 tuổi của gã hay vẽ. Có thể là đôi mắt to, màu hạt dẻ – nàng đeo kính áp tròng hay vì chỉ là một trò đùa của nắng nhỉ!?! Cũng có thể là do cái áo nỉ màu xám tro, dài ngoẵng và dáng điệu bối rối khiến nàng giống một con chim sẻ bay lạc đến bàn của gã. Mẫu con gái này chưa bao giờ được gã chú ý đến trong những ngày – bình – thường. Gã thích săn những cô gái xinh đẹp và kiêu hãnh. Còn như em này, chắc chỉ vài câu chuyện hóm hỉnh, mấy lời tán tụng vớ vẩn là đủ làm em xao xuyến, bâng khuâng. Bản thân gã đã có thừa tố chất để con gái phải say mê. Và vì hôm nay là một ngày cuối tuần đầy nắng – một ngày đặc biệt – nên gã sẽ “ngoại lệ” một chút…
– Chị dùng gì?
– Cho mình một tách đen, pha với kem sữa và Rum.
Gã giật mình, ngẩng lên nhìn nàng chằm chằm. Chẳng phải cô nàng chủ quán vẫn mắng yêu gã: “Cả quán này chỉ có mỗi anh là yêu sách kì cục” hay sao? Nàng nghiêng nghiêng cái đầu, như một con chim chích ngờ nghệch và tò mò:
– Chuyện gì vậy anh?
– À không, không có gì!
– Anh là khách mới của quán này hả?
– Sao cô hỏi vậy?
– Vì đây là bàn quen của tôi. Hôm nay anh chiếm chỗ của tôi đấy!
Thợ săn
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Gã bật cười trước giọng điệu trẻ con của cô gái. Tự dưng gã thấy vui vui, nhưng ngay lập tức gã tỏ ra lạnh lùng, khó chịu:
– Cô đâu có đăng kí bản quyền của cái bàn này? Hơn nữa, tôi cũng là khách quen của quán này, chiếc bàn này!
Cô ta vô tay reo vui:
– Thật ư? Anh hay đến đây vào những ngày nào?
– 3, 5, 7.
– Hóa ra là vậy, tôi thì 4, 6, Chủ nhật! Hôm nay là thứ 7, anh là chủ, tôi là khách chiếc bàn này.
– Rồi sao?
– Chủ phải đãi khách gì chứ?
Một tình thế ngoài dự kiến – từ một con mồi “ngoại lệ”. Hầu hết các cô gái mà gã từng cưa, ban đầu đều giữ một thái độ xa cách, kiêu kì. Nếu gã cứ tỏ ra lạnh lùng thì hóa ra gã quá nhỏ nhen, thiếu ga lăng ư.
– Cô thích tôi đãi gì?
– Khoai tây chiên đi, quán này làm món ấy được lắm!
Gã vẫy cô tiếp viên đang phục bàn bên cạnh, yêu cầu cho hai đĩa. Cô gái hồn nhiên nhắc:
– Một đĩa thôi, ăn chung cho tình cảm chứ!
Cô nhân viên vốn quen với sự xuất hiện độc thân của gã mỗi lần đến quán, khe khẽ cười, nháy mắt ranh mãnh như ngầm bảo “Anh kiếm đâu ra cô nhóc này thế?”. Gã âm thầm thấy xấu hổ, thậm chí bực mình trước thái độ của cô nàng xa lạ. Để nhắc nhở rằng cô gái đã hơi quá đà, gã cúii xuống tờ báo.
– Không gian ở đây thật tuyệt, phải không anh? Nhất là những cụm hoa mười giờ, giống như những hoài niệm tuổi thơ vậy.
– Ừ.
Gã ậm ừ trả lời, mắt vẫn không rời khỏi tờ báo. Gã cũng rất thích những bông hoa Mười giờ, nhưng gã vẫn đang rất bực bội vì trong chiều nay, gã hoàn toàn là kẻ bị động.
Tác giả: Nguyễn Hảo

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here