Home Truyện ngắn audio Bệnh Sĩ

Bệnh Sĩ

43
0

Quang.name.Vn – “Không chịu thua kém người khác là một tâm lý tích cực, nó thúc đẩy người ta cạnh tranh, phấn đấu vượt qua chính mình, giúp xã hội ngày càng phát triển. Nhưng đó là khi người ta sợ thua kém nhau về trình độ, năng lực, phẩm cách, về mức độ thành đạt thực sự. Nhưng bây giờ nhiều người chỉ sợ mình thua kẻ khác những vàng son đắp điếm bên ngoài, chẳng hạn như để có cái Iphone cùng lướt web với thiên hạ, dù có phải ăn cơm chan mắm họ cũng cam lòng”.

1. Sĩ

Hắn và bạn rủ người đẹp đi quán nước VIP Eden, một quán sang trọng mới mọc ở khu xóm. Khi tính tiền hắn và bạn tranh trả, đều rút tờ xanh polyme mới cáu, cùng đặt lên khay tính tiền. Cô tiếp viên quán đưa lại hắn một tờ, hắn đẩy tay đưa trả người bạn. Trả được tiền hắn cảm thấy vui và hãnh diện lắm.

Ra về, xe vừa dắt ra khỏi cổng quán, bỗng có tiếng rao ngọt ngào: “ai ăn đậu hũ, bánh đúc không?”

Chẳng cần nhìn hắn cũng biết tiếng của Mẹ, người đàn bà nghèo khó, quanh năm gánh bưng bán dạo khắp phố xóm, tích góp từng đồng. Hắn rồ ga chở người đẹp vọt nhanh qua, vô tâm như người xa lạ.

Số tiền trả Eden hắn mới xin mẹ ban sáng để đóng tiền học thêm.

Bệnh sĩ
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

2. RA VẺ!…

Tiệm sửa xe máy của hắn ở đầu làng, ven tỉnh lộ, mỗi ngày thường “câu” được dăm chiếc đến vá xe, thay ruột… song hắn luôn tỏ vẻ là người bận rộn, làm không hết việc. Hắn có tay nghề, nhưng người quen biết “chê” hắn, sẵn sàng đi xa một chút mỗi khi cần sửa chữa xe, đơn giản vì hắn tính giá… “mắc tí”.

Hắn có vợ, hai con, nhìn chung kinh tế… đủ sống. Vợ đang “nằm ổ” vì mới sanh em bé, kinh tế gia đình chật vật một chút, nhất là tháng cuối năm, chuẩn bị đón tết…

Anh cần đại tu con “lướt sóng” (Wave), chỗ “hàng xóm” thân quen, lại muốn “tế nhị” giúp hắn, nên mang xe ra tiệm hắn sửa.

– Ông đại tu cho tôi: thay nhớt, thay vỏ, đổi mới bộ sên, kiểm tra lại bộ thắng, hệ thống đèn… Kiểm tra, cái gì cần sửa thay, cứ tự nhiên dùm nhé. Chiều lấy hen – anh nói.

– Bác để sáng mai, khoảng 8-9 giờ ra lấy. Chiều em hẹn phải “thanh toán” mấy chiếc cho người khác, sợ không kịp.

– Ờ, cũng được. Ông nhớ xem kỹ kỹ nhé!

Sáng sau, đúng hẹn ra, “lướt sóng” anh vẫn nguyên cũ, còn hắn tay đầy nhớt, vừa thay xong ruột xe cho khách. Gặp anh, hắn vừa lấy rẻ áo lau tay, ra vẻ lắm việc:

– Bác thông cảm, nhiều xe quá, chưa làm cho bác được. Chắc chắn 3 giờ chiều xe bác xong.

Cố tình trễ hẹn 30 phút, anh ra tiệm hắn, “Lướt sóng” chỉ mới tháo bánh sau…

Bực thật!

(…)

Tác giả: Trương Ái Nhiệm

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here