Home Radio Online Blog radio Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

100
0

Bạn thân mến, trong Blog Radio của tuần trước chúng ta đã lắng nghe phần 1 của truyện ngắn Có nỗi nhớ gửi vào tháng 4 của tác giả Nguyễn Thị Loan.
Phần 1 đang dừng lại ở chi tiết Uyên trở về thành phố vì một biến cố của gia đình, bỏ lại tháng tư, bỏ lại những mùa hoa tam giác mạch. Liệu mối quan hệ giữa ba người Hùng – Uyên – Tuấn rồi sẽ đi về đâu? Xin mời các bạn lắng nghe phần 2 của truyện ngắn.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

♥ Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư:
• Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

Tôi trở về thành phố, bà nội cũng đã xuất viện. Bố gấp rút nhờ bạn bè xin việc cho tôi. Ông định xin cho tôi làm giáo viên trường tiểu học gần nhà, nhưng tôi từ chối. Tôi sợ, tôi lại nhớ những ánh mắt ngây thơ tôi đã bỏ lại trên vùng cao nguyên hun hút gió. Có chút vốn tiếng Anh, tôi xin vào làm trong văn phòng đại diện một công ty nước ngoài. Ngày đầu đi làm, tôi lạc lõng như đứa trẻ đột nhiên bị vứt xuống biển, chới với hoang mang. Điều tôi ngạc nhiên nhất, Hùng lại là trưởng phòng của tôi. Cảm giác muốn bỏ chạy đột ngột xông lên mãnh liệt. Tôi cố trụ vững, nghe anh giới thiệu mọi người trong phòng nhưng đầu óc không thể nào tập trung nổi. Buổi đầu tiên đi làm, công việc chủ yếu của tôi là pha cà phê, lấy nước nóng, photo tài liệu…Những đồng nghiệp nữ nhìn tôi không mấy thiện cảm với những tiếng tiếng xì xào sau lưng. Cố chịu đựng hết một ngày tôi vào phòng làm việc của Hùng, nói muốn thôi việc. Anh xoay xoay li cà phê trong tay, rồi ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt khiêu khích còn giọng nói đầy châm chọc:

– Đây là toàn bộ những gì cô muốn nói?

Tôi im lặng. Hùng đặt cốc cà phê đã nguội xuống mặt bàn, tôi nghe tiếng anh cay nghiệt:

– Cô vẫn chỉ như thế thôi nhỉ? Có việc gì là chỉ biết cúp đuôi chạy trốn, còn lại để mặc cho những người xung quanh giải quyết hậu quả!

Tôi ngước lên nhìn anh giận dữ, uất ức trong lòng trào lên không cách nào ngăn được:

– Anh tưởng tôi muốn như thế này lắm à? Tôi trở nên như thế này là vì ai? Anh thì đúng rồi, ở vị trí của anh muốn nói gì mà chả được!

Hùng hơi sững lại, nhưng chỉ trong chốc lát, giọng anh đã đanh lại:

– Vì ai? Tất cả những chuyện ngày hôm nay đều là hành động của cô, do cô tự quyết định chứ không ai ép buộc. Cô tưởng ở đây ai cũng giống bố mẹ cô chiều chuộng, nâng niu cô hay sao? Tôi sẽ chống mắt lên xem người như cô tồn tại được ở như thế nào trong cái xã hội này!

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Tôi phẫn uất, đẩy mạnh Hùng rồi chạy ra khỏi cửa, nước mắt tràn ra khiến tôi gần như không nhìn thấy gì trước mắt. Thành phố đã lên đèn, người qua lại tấp nập mà tôi cứ chạy băng băng trong vô định. Chợt bàn tay tôi bị nắm chặt rồi tôi ngã vào một vòng ôm rắn chắc. Giọng Tuấn vang lên vừa ấm áp vừa quen thuộc, hệt như một chiếc phao cứu sinh cho tôi bám lấy:

– Ổn rồi, ổn rồi, anh đây!

Tôi òa khóc thật to, rúc vào ngực anh mà khóc. Những uất ức tủi hờn thi nhau tràn ra không kiềm nén. Tuấn chỉ im lặng mặc nước mắt tôi ướt đẫm ngực áo anh. Khi tôi đã bình tĩnh lại, Tuấn đưa tôi ra công viên gần đó nói chuyện. Tôi hỏi anh sao lại ở đây, để rồi nghe giọng anh thật buồn:

– Anh xin nghỉ để quay về Hà Nội rồi. Về hẳn. Anh sẽ vào công ty của bố anh làm.

– Tại sao? Không phải anh không thích kinh doanh sao? – Tôi ngơ ngác

– Bố anh sức khỏe ngày càng kém. Anh trai anh cần một người trợ giúp cho công ty mới của anh ấy.

Tuấn dừng một lúc, rồi anh nhìn sâu vào mắt tôi thật dịu dàng:

– Còn một nguyên nhân nữa, đó là ở nơi này, có em!

Tôi im lặng, bối rối tránh ánh mắt anh nồng nàn tha thiết. Tuấn xoay mặt tôi lại:

– Anh biết, em vẫn còn chưa quên được người đó. Em có thể chưa yêu anh, nhưng không thể ngăn anh yêu em được. Anh sẽ chờ cho đến ngày em tiếp nhận tình cảm của anh. Còn bây giờ, kể cho anh nghe vì sao lúc nãy em lại khóc đi.

Tôi gật đầu, ngắc ngứ kể lại cho anh nghe những chuyện xảy ra trong ngày, cả những lời nói cay nghiệt của Hùng khi nãy. Đến khi tôi ngừng lại, anh khẽ nắm lấy tay tôi:

– Anh thấy, anh ta nói cũng đúng. Có những chuyện không thể trốn tránh cả đời được. Chỗ nào cũng có áp lực, mẫu thuẫn. Đừng vội từ bỏ chỉ vì chút va vấp không vừa ý.

Tôi nhìn Tuấn, sâu trong mắt anh dành cho tôi chỉ toàn là cổ vũ, khích lệ và yêu thương. Anh nói đúng, tôi không thể làm con rùa rúc mãi trong cái mai mà trốn tránh. Tôi bất giác buột miệng cám ơn. Tuấn vò đầu tôi cười thật hiền:

– Không cần phải cám ơn. Chỉ cần mỗi khi có chuyện, nhớ tìm đến anh đầu tiên là được!

Tôi cũng cười, thấy lòng dịu hẳn lại. Tuấn đưa tôi đi ăn, rồi chở tôi về nhà. Xe tôi vẫn để ở công ty, nên anh bảo sáng hôm sau sẽ qua đèo tôi đi làm. Tôi tạm biệt Tuấn bước vào nhà, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ, nghe trong lòng bình yên đến lạ.

Sáng hôm sau tôi đi làm thật sớm, chủ động chào hỏi rồi học việc từ các đồng nghiệp. Tôi chuẩn bị một ít điểm tâm nhẹ chia cho mọi người, thẳng thắn nói rõ tôi chưa hề có chút kinh nghiệm nào, xin mọi người chú ý giúp đỡ. Tôi cũng chủ động học việc hơn, có việc gì cần giúp là tôi xung phong. Mọi người cũng bắt đầu chấp nhận tôi, không còn xa cách như ngày đầu nữa. Chỉ có điều, tôi vẫn bị Mai – trợ lý của Hùng ghét ra mặt. Tôi cũng không hiểu tại sao cô ấy ghét mình đến thế, một từ sai trong email, một lỗi nhỏ trong bản báo cáo cũng bị phê bình rất nặng. Tôi im lặng chịu đựng tất cả những chỉ trích của Mai, chỉ tự nhủ lần sau chú ý hơn.…

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

(…)

Tác giả: Nguyễn thị Loan
Giọng đọc: Vy Cầm
Nguồn:Nhacvietplus

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...