Tháng tư, mùa tam giác mạch nở rộ. Có cô gái đã chạy trốn thanh xuân lên tận vùng cao nguyên đá để tự hàn gắn trái tim mình. Tại đây, cô đã gặp một chàng trai khác với một lời tỏ tình rất ngọt ngào mà cũng đầy ý vị: “Em giống loài hoa tam giác mạch, xinh đẹp, mộc mạc, kiên cường. Còn anh thì yêu tam giác mạch”. Trong Blog Radio của tuần này, chúng ta hãy cùng lắng nghe phần đầu tiên của:
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
♥ Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư
Tháng tư, trời đã chớm trở mình sang mùa hạ, nhưng trên cao nguyên đá này vẫn còn hơi lạnh, lai thêm hơi ẩm của cơn mưa buồn dai dẳng càng khiến cái lạnh trở nên ngọt sắc. Tôi thở dài, gấp lại quyển giáo án đang soạn dở.
– Uyên ơi, mở cửa cho anh!
Tiếng gọi của Tuấn khiến tôi giật mình. Tôi lật đật chạy ra kéo chiếc then gỗ đã mòn vẹt. Tuấn bước vội vào nhà, cởi chiếc áo mưa sũng nước vắt tạm lên trên sợi dây thép giăng ngang cuối phòng. Vừa vuốt nước mưa còn chảy thành dòng trên mặt, Tuấn vừa nói:
– Anh mới xuống bưu điện huyện chiều nay, bố mẹ anh gửi ít đồ lên. Anh mang qua cho em với Vân một ít. Với lại, mẹ em cũng gửi thêm đồ cho em đấy.
– Mai tạnh thì mang cho em cũng được mà, chạy qua đây làm gì giữa lúc mưa to thế này? – Tôi nhăn mặt, đưa cho Tuấn chiếc khăn khô để lau đầu tóc. Anh nhận lấy rồi cười:
– Anh tiện đường, với lại trời mưa to thế này nhỡ có chỗ nào dột thì anh còn sửa cho. Yên tâm đi, anh biết giữ mình lắm !
Tôi bật cười:
– Ở chung với anh mới không yên tâm ấy!

Tôi nhận lấy gói đồ từ tay Tuấn, nhẹ nhàng gỡ tấm ni lông anh đã cẩn thận bọc xung quanh thật kĩ để không bị ướt. Gói đồ của Tuấn chia cho tôi có ít thịt bò khô, cá khô, nấm hương cùng với miến dong. Gói đồ của mẹ gửi tôi ngoài quần áo, giày dép, bánh kẹo còn có một bọc quần áo của trẻ em, đã dùng rồi nhưng còn khá mới.
Lần trước nói với mẹ về mấy đứa trẻ đến lớp trong cái rét với vành môi thâm tím, những cái quần cái áo cộc tớn vá víu đến quá nửa, tôi nghe tiếng mẹ sụt sịt trong điện thoại. Tôi biết, mẹ vừa thương bọn trẻ, lại vừa thương tôi. Bọc quần áo này, nếu mai nắng, tôi sẽ phơi phóng cẩn thận rồi hôm sau mang đến lớp chia cho chúng nó.
Tuấn ngồi nói chuyện với tôi được một lúc thì trời ngừng mưa. Những hạt mưa lưa thưa khẽ khàng rơi xuống nền đất, hoặc lặng lẽ lăn dài trên những phiến đá tai mèo như giọt nước mắt cô gái Mông không lấy được người mình yêu. Tuấn bảo tôi chờ anh ngày mai cùng vào bản đến nhà cái Dín, thằng Huông vận động cho chúng nó đến lớp, rồi khoác lên người chiếc áo mưa vẫn còn ướt, không quên dặn dò tôi ở nhà một mình khóa cửa cẩn thận.
Tiễn Tuấn về, tôi bước lên giường trùm chăn, nghe tiếng gió ù ù thổi. Khẽ lật bức thư tay mẹ viết cho tôi, nỗi nhớ nhà cộn lên trong lòng tôi da diết. Ở đây không có sóng điện thoại, nhiều lúc nhớ mẹ quá, tôi toàn nhờ Tuấn chở xuống huyện gọi video call để nhìn mẹ, nhìn bố một lúc cho đỡ nhớ. Trong thư, mẹ kể rất nhiều. Mẹ viết bố già đi nhiều hơn, đêm nào cũng phải vào phòng tôi ngồi một lúc mới trở về phòng ngủ. Bà nội mới bị ngất khi đang đi thể dục buổi sáng, may có Hùng đi ngang qua chở vội vào bệnh viện. Cuối thư mẹ ngập ngừng hỏi tôi: “Đã hai năm rồi, con đã quên được Hùng, đã có thể trở về bên mẹ chưa con?”
Tôi thở dài, gấp lá thư lại, trở mình nhìn đăm đăm lên trần nhà. Hai năm, thời gian không ít, nhưng cũng không đủ nhiều để quên đi một đoạn quá khứ, một gương mặt tôi đã trót yêu từ thuở chưa thành thiếu nữ cho đến tận bây giờ. Tôi kịch liệt ép mình quên, chạy trốn lên tận vùng cao nguyên đá vắng lặng này, mải miết dạy học, hòa tan mình với cuộc sống ở đây cốt chỉ để vùi lấp lại miền quá khứ cay đắng ấy. Thế nhưng, nỗi đau ngày xưa vẫn như cái dằm ghim vào tim nhức nhối. Tôi mỉm cười tự giễu, trong lúc tôi ở đây, chạy trốn và rúc vào cái mai rùa để gặm nhấm nỗi đau, thì anh, có lẽ dù chỉ là một khắc sực nhớ cũng chưa chắc đã dành cho tôi….
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:BlogRadioVN

































