Home Radio Online Blog radio Tháng tư có anh ở đây nhìn tôi mỉm cười

Tháng tư có anh ở đây nhìn tôi mỉm cười

120
0

Khi Hùng tỉnh dậy, cơn đau ê ẩm ập đến khắp cả người. Nhìn qua cửa sổ, trời đã tối mịt, ánh đèn vàng vọt hắt vào cửa sổ thật ảm đạm. Mẹ anh đang ngủ gục bên cạnh, mái tóc đã bạc vài sợi lòa xòa chạm vào tay Hùng ngưa ngứa. Hùng vừa khẽ động đậy, mẹ anh đã bật dậy, giọng đầy lo lắng:

– Hùng tỉnh rồi đấy hả con? Con thấy thế nào rồi, để mẹ gọi bác sĩ!

Nói rồi mẹ Hùng tất tả chạy ra ngoài, chỉ một lát bác sĩ và y tá đã bước vào phòng. Sau một lúc kiểm tra, bác sĩ nói tình trạng của Hùng đã ổn, không có gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn là có thể xuất viện. Mẹ dặn Hùng nằm đợi một lát, rồi theo chân bác sĩ ra ngoài. Hùng nằm trên giường bệnh, mơ hồ thấy lại cảnh người đàn ông đó đứng trước đầu chiếc xe taxi đang lao đến. Hùng vốn nên hận ông ấy, hận người đàn ông đã bỏ rơi hai mẹ con Hùng suốt bao nhiêu năm, hận người đó lại là bố của Uyên. Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh chiếc xe đang lao tới, Hùng lại không thể không chạy đến.. . Có lẽ, Hùng không thể dứt bỏ được sự thật rằng trong người mình đang chảy dòng máu của ông ta.

Tiếng động ngoài cửa làm Hùng quay lại. Là người đó. Hùng chán nản nhắm mắt lại, trước mặt người đàn ông này, Hùng luôn có cảm giác hỗn loạn. Vừa chán ghét, phẫn hận, lại vừa có một cảm giác không thể thốt thành lời. Ông ấy bước đến giường bệnh, ngồi xuống nhìn Hùng thật lâu rồi cất tiếng:

Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn
Tác giả: Nguyễn thị Loan
Giọng đọc: Vy Cầm
Nguồn: Sưu tầm từ Enternet

Thu Gọn Nội Dung

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Loading Facebook Comments ...