Quang.name.Vn – Câu chuyện của một tác giả trẻ nhưng lại như phần tiếp nối của câu chuyện cổ tích lâu đời Nàng tiên cá. Và ở đây, nàng tiên cá lại một lần nữa trở lại trong hình dáng con người để tìm lại được tình yêu đích thực của cuộc đời mình. Một tình cảm không cần tranh giành với bất kỳ ai vì nó vốn đã tự thân nảy nở trong tim mỗi người.
Khi nàng tiên cá hóa thành bọt biển, những bọt biển đó rất đặc biệt. Chúng lấp lánh hơn những hạt ngọc trai và tinh khiết hơn những giọt sương sớm. Sóng biển mang chúng đến Vương Quốc Hải Cẩu. Vua Hải Cẩu trông thấy vẻ đẹp lạ lùng của đám bọt biển liền sai quân lính gom chúng lại và lệnh cho pháp sư của ngài hồi sinh nàng tiên cá.
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Nhờ đó, nàng sống lại, vẫn trong hình dạng một thiếu nữ xinh đẹp. Vẻ kiều diễm của nàng khiến ai nấy đều yêu mến. Hải Cẩu Con – con trai của Vua Hải Cẩu – tiến lại hỏi nàng:
“Chị là ai? Sao lại bị biến thành bọt biển?”
Nhưng nàng tiên cá không thể trả lời vì giọng nói của nàng từ lâu đã bị mụ phù thủy cướp đoạt. Nàng chỉ có thể nhìn mọi người với đôi mắt buồn rầu. May mắn thay, cặp mắt của nàng như biết nói chuyện. Chúng giúp nàng kể lại những nỗi bất hạnh mà nàng đã phải trải qua. Biết được mọi chuyện, ai nấy đều mủi lòng. Hải Cẩu Con òa khóc nức nở:

“Chị thật đáng thương! Cha ơi, cha mau giúp chị ấy đi cha!”
Vua Hải Cẩu hỏi pháp sư:
“Ngươi có cách gì giúp được cô gái đáng thương này không?”
Pháp sư suy nghĩ một hồi rồi trả lời:
“Thần nghe nói trong Khu Rừng Đen Tối có một mụ phù thủy phép thuật cao cường. Có thể bà ta sẽ giúp được nàng.”
Nàng tiên cá vui mừng nhìn ngài pháp sư như muốn hỏi:
“Tốt quá! Nơi đó ở đâu? Xin ngài hãy chỉ đường cho tôi!”
“Nơi đó nằm ở phía Tây Bắc vương quốc này. Đi khoảng hai ngày đường là tới.”
Sáng hôm sau, nàng tiên cá từ giã mọi người lên đường tìm mụ phù thủy.

Nàng đi, đi mãi đến một đồi cỏ xanh mơn mởn thì dừng lại nghỉ chân. Đã giữa trưa nhưng thời tiết vẫn mát mẻ, không khí trong lành và dễ chịu. Xung quanh, tiếng chim hót líu lo thật êm tai. Nàng tiên cá ngả lưng xuống thảm cỏ ngắm nhìn bầu trời trong và cao. Tất cả thật yên ả, thanh bình.
Bỗng có vật gì ngã lên người nàng. Định thần lại, nàng thấy trước mặt là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Chàng vội vàng đưa tay lên miệng ra dấu kêu nàng giữ im lặng rồi kéo nàng đến một tảng đá to gần đó để trốn.
Lát sau, một toán lính chạy đến. Họ dừng lại, nhìn quanh một hồi rồi thất vọng bỏ đi. Lúc đó, chàng trai mới cất tiếng nói:
“Lúc nãy thật xin lỗi. Nàng bỏ qua cho tôi nhé!”
(…)
Giọng đọc:
Nguồn:Nhacvietplus

































