Quang.name.VN – UMBALA.TK
Trong trí nhớ của tôi luôn có những thước phim đẹp đẽ mà tôi đã ghi nhớ lại bằng cảm nhận của chính mình. Có những buổi trưa nắng chiếu vào căn phòng nhỏ, vang vọng là tiếng diều sáo du dương cùng tiếng hót ngân nga của những chú chim vẫn đậu trong sân nhà tôi. Hay là một chiều mặc chiếc áo mưa mua vội bên đường rồi vừa chạy xe vừa đùa giỡn cùng cô bạn thân. Những khoảnh khắc ấy đẹp đẽ biết bao và tôi không bao giờ có thể quên nổi. Mọi thứ vẫn yên bình như thế cho đến ngày tôi phải viết đi viết lại hồ sơ đại học vì không được phép sai một chữ. Bạn biết đấy thứ gì càng cấm ta lại càng dễ làm sai. Có những buổi nghe mẹ quát rằng phải học ngành này, học trường kia. Rồi tiếp đấy là tiếng thở dài mẹ nói: “Mày thích học gì thì học, khổ sướng mày tự chịu”. Những lúc đấy tôi nhận ra rằng thì ra bản thân mình lại thiếu động lực đến vậy. Không có người dẫn dắt, không có người ủng hộ. Tự bản thân mình phải mò mẫm trong những ngành học, những trường đại học và con số học phí không hề rẻ.

Thật ra ai mà chả có đam mê của chính mình, nhưng để biết biến đam mê ấy thành con đường phát triển sự nghiệp của mình thật không dễ dàng. Trừ khi bạn dám mạnh mẽ dấn thân, gia đình bạn ủng hộ và sẵn sàng giúp đỡ bạn. Còn lại ai mà chả sợ sai, sợ rằng khi mình chọn sai thì sẽ không còn đường quay lại nữa. Trong khoảng thời gian chọn ngành và thi đại học đêm nào tôi cũng nằm suy nghĩ. Đầu tiên tôi nghĩ mình mong muốn mai mốt được làm công việc có tính chất như thế nào, sau đó tôi lại tính toán xem mình thi tổ hợp nào là sẽ được điểm cao nhất và nên chọn ngành nào để học ra sẽ không thất nghiệp. Tôi tự nhận bản thân mình là một người thích nghĩ nhiều. Nhưng nhờ vậy tôi đã không hề hối hận với ngành mình chọn và vẫn đang phấn đấu để cải thiện điều đó.
Tôi từng nói với những người bạn rằng chuyện mình chọn ngành gì là rất quan trọng. Vì đó sẽ là điều bạn phải học và cố gắng trong nhiều năm tới, thậm chí còn phải dựa vào đó để lập nghiệp. Và đó có lẽ là điều chông chênh nhất của tuổi 18 mà tôi cảm nhận được. Có bạn chọn ngành ba mẹ đã lựa chọn cho mình, có bạn đấu tranh để được chọn ngành mà mình muốn và cũng có những bạn quyết định học nghề vì không có hứng thú với việc học.
Khi đó tôi nhận ra rằng thì ra “chúng ta” cuối cùng chỉ còn “ta”. Những người bạn thân thiết như chị em của mình rồi cũng dần rời xa vì học hai nơi khác nhau. Có người vẫn giữ liên lạc và tâm sự với nhau mỗi lúc mệt mỏi. Có người thì đã cắt đứt mối quan hệ và coi như không quen biết. Thậm chí tôi còn cảm nhận rằng họ có vẻ ghét mình. Để đến được kết quả chia ly như vậy cũng chẳng hề đơn giản. Từ những chuyện nhỏ nhoi thường ngày, sau những cuộc cãi vã vẫn có người để tâm. Cứ như thế tình bạn của chúng tôi rạn nứt và cũng đến lúc rời xa nhau. Tuổi 18 ngày đối tôi nghĩ rằng tình bạn là vĩnh cửu, là mãi mãi trường tồn. Thế nhưng rồi cũng đến lúc tôi nhận ra rằng chỉ có người thân là sẽ mãi bên cạnh bạn.
Khủng hoảng tuổi 18 chính là khi nhận ra niềm tin của mình bị phá vỡ. Sẽ có lúc khóc, có lúc cười và những lúc trầm tư. Nhưng đừng lo vì bạn sẽ nhận ra rằng thì ra mình có thể mạnh mẽ đến như vậy. Những vui buồn là điều tất yếu mà cuộc sống mang lại cho bạn. Hãy học cách chấp nhận và bước qua, chỉ có bước tiếp bạn mới có cơ hội gặp được những điều mới, những điều bạn khao khát.

































