Home Truyện ngắn audio Màu nắng quay trở lại (Phần 2)

Màu nắng quay trở lại (Phần 2)

32
0

Vậy là Hưng đã biết tất cả. Thế mà anh vẫn đứng đây, nói với Nhi bằng phong thái bình tĩnh đến lạ thường. Anh không cáu giận, không buồn bực, như thể việc đau lòng mà Nhi đã phải đánh đổi bằng tình yêu thì đối với anh chỉ là quá khứ đã qua, mà quá khứ thì không nên nhắc lại. Bất giác, anh ôm Nhi vào lòng. Ba năm cho một cái ôm sâu vừa đủ khiến cô cảm thấy lòng mình thổn thức.

♥ ♥ ♥ ♥ ♥

Vậy là Hưng đã biết tất cả. Thế mà anh vẫn đứng đây, nói với Nhi bằng phong thái bình tĩnh đến lạ thường. Anh không cáu giận, không buồn bực, như thể việc đau lòng mà Nhi đã phải đánh đổi bằng tình yêu thì đối với anh chỉ là quá khứ đã qua, mà quá khứ thì không nên nhắc lại.

Bất giác, anh ôm Nhi vào lòng. Ba năm cho một cái ôm sâu vừa đủ khiến cô cảm thấy lòng mình thổn thức.

– Nhi này, em có tin vào tình yêu hay không?

Cô không đáp mà chỉ dụi đầu vào lòng anh, như thể nếu cô trả lời, anh sẽ không còn yêu cô nữa. Cô đã mong lần gặp lại này quá lâu, đến nỗi khi nó trở thành sự thật, dù biết không đúng, cô cũng mong mình được sống mãi mãi một lần trong khoảnh khắc này.

– Em không tin vào tình yêu của mình, thì cũng phải tin vào tình yêu của anh, và cả của bố mẹ mình nữa chứ.

Nhi ngẩng đầu nhìn anh, hoang mang đong đầy đôi mắt.

– Anh đã nói chuyện với mẹ. Chính bà ấy cũng không muốn chuyện xưa ảnh hưởng đến tình yêu của chúng ta. Mẹ anh cũng còn rất yêu bố anh. Bố mẹ em cũng rất yêu thương nhau. Cái mà họ gây ra chỉ là một chút động lòng trong quá khứ, em không nên đặt nặng mọi chuyện…

Cô ôm anh vào lòng thật chặt, cắt ngang mọi suy nghĩ của anh.

– Nếu chúng ta cứ tiến về phía trước, cả hai gia đình, cả anh và em sẽ phải khó xử.

– Anh thà thế một lần còn hơn là phải sống mãi trong ân hận.

Nhi nhìn anh, cảm thấy tất cả đều sai. Cô và tình yêu “cao thượng” của mình đã sai. Có lẽ Hưng cũng không đúng, nhưng cô cảm thấy con tim mình không muốn đi đâu khác. Cô đã chạy trốn quá nhiều, quá mệt mỏi. Giờ cô chỉ muốn tìm một vòng tay bình yên để trở lại.

– Hãy về nói chuyện cùng hai gia đình, anh tin là mọi người sẽ hiểu. Chỉ cần chúng ta can đảm đi cùng nhau..

Hưng giơ ngón út của mình lên thành móc ngoéo. Cái móc tay mà anh và cô thường dùng với nhau mỗi khi cá cược xem ai sẽ là người mua kem cho người kia ăn mỗi khi đi học về.

Mặt trời đã lên cao. Mưa cũng đã dứt. Những con ngõ nhỏ đan xen của Verona được trải nắng vàng ấm áp như mái tóc của Juliet giữa trời đầu xuân.
(…)

Tác giả: Cherry Cold
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:Blogviet.com.Vn

Thu Gọn Nội Dung

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here