Home Lời Trái Tim Em sẽ đợi những mùa hoa

Em sẽ đợi những mùa hoa

4
0

Quang.name.VN – Là do anh quá xa xôi, xa cả về địa lý, xa cả trong lòng người. Em không dám kết bạn với anh, không dám hỏi han bạn bè người thân về anh, em hoàn toàn xa lạ với cuộc sống của anh. Nhưng hôm nay những hình ảnh nơi anh sống lại như thật gần gũi, có thể hàng ngày anh vẫn đi trên con đường ấy, ngang qua những căn nhà ấy. Và cũng có thể anh sẽ gắn bó với nơi này thêm nhiều năm nữa, cách xa Việt Nam cả ngàn cây số.

Lời tựa: “Xin gửi tặng bài viết này tới anh,mối tình đầu của em, người đang ở cách xa Việt Nam hàng nghìn cây số, dù giờ đây đã không còn là gì của nhau nhưng đôi khi một vài phút yếu lòng em vẫn xin được một chút nhớ tới anh”.

Cô bạn bên Nhật gửi một vài bức ảnh và nói : “Hoa anh đào nở rồi đấy cậu ạ!” Một màu trắng tinh khôi, thuần khiết,những cánh hoa mỏng manh dịu dàng bay trong gió, phủ trắng mọi con đường, góc phố, bầu trời cao trong xanh,nắng vàng buông nhẹ nhẹ… Với em Nhật Bản đẹp và thơ mộng như thế. Còn với anh, Nhật Bản bình yên không?

Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Hôm nay tình cờ tìm được định vị con phố nơi anh đang ở, cảm giác như đang thấy anh đi trên con phố đó, rất gần và rất thật, một cảm giác kỳ lạ trào dâng trong lòng. Là do đã lâu lắm rồi em không còn được biết thông tin gì về anh, là do hàng ngày em vẫn ra vào facebook của anh như một thói quen vô thức nhưng chẳng hề thấy bất cứ sự thay đổi nào. Là do anh quá xa xôi, xa cả về địa lý, xa cả trong lòng người. Em không dám kết bạn với anh, không dám hỏi han bạn bè người thân về anh, em hoàn toàn xa lạ với cuộc sống của anh. Nhưng hôm nay những hình ảnh nơi anh sống lại như thật gần gũi, có thể hàng ngày anh vẫn đi trên con đường ấy, ngang qua những căn nhà ấy. Và cũng có thể anh sẽ gắn bó với nơi này thêm nhiều năm nữa, cách xa Việt Nam cả ngàn cây số.

Sau bao nhiêu khoảng cách về không gian và thời gian mọi thứ với em đã rất nhiều thay đổi nhưng chỉ có những kỷ niệm cũ là vẫn còn ngoan cố không chịu buông tha. Kỷ niệm và nỗi nhớ cứ tha hồ bị vùi dập bởi guồng quay hối hả của cuộc sống cùng những bận bịu lo toan hàng ngày, mà đôi khi em cứ ngỡ nó chết đi rồi. Thế nhưng ngay như lúc này đây, khi đã rúc mình trong chăn ấm, thả mình tĩnh lặng sau một ngày mệt nhoài thì những mảnh ký ức chắp vá lại cứ trực ùa về. Em thấy mình cô đơn, cô đơn ngay từ khi chúng ta còn chung đường chung lối đến khi em chỉ còn lại nơi đây một mình. Hóa ra là em đã cô đơn lâu lắm rồi. Vậy mà sao em vẫn chưa thể quen được cảm giác đó. Hàng ngày không ai quan tâm em ăn uống ra sao, công việc thế nào. Ừ thì mặc kệ tháng ngày, mặc kệ thời gian chảy trôi nhưng đôi khi mệt mỏi quá, bàn chân không còn muốn bước tiếp, bàn tay thì chỉ muốn buông lơi tất cả, khi đó em lại tự thấy thương xót cho chính mình, thấy mình nhỏ bé cần được che chở, an ủi biết bao. Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là tự mình đứng dậy, mím chặt môi mà bước tiếp. Em không trách anh đã để em lại một mình rồi quay lưng đi theo một con đường khác. Em cũng không trách anh lạnh lùng đến vô tâm, bởi vì em hiểu tất cả những gì của ngày hôm nay đều là do em lựa chọn, vì em đã lựa chọn buông tay anh trước để mặc anh ra đi. Trong tình yêu này em đã sai quá nhiều rồi. Ngày anh đi, em từng nói rằng mong anh hạnh phúc rồi tìm được một người con gái có thể luôn bên cạnh anh, yêu thương anh hết lòng, cùng anh chia sẻ mọi khó khăn nơi đất khách. Là em nói thật lòng, nhưng sao khi người con gái đó xuất hiện cùng anh, dường như mọi thứ trong em lại đổ vỡ, em giận anh chóng quên, chóng thay lòng đổi dạ, bao nhiêu lời hứa, bao nhiêu yêu thương, ba năm và mối tình đầu đẹp đẽ. Giờ đây anh đã hoàn toàn bắt đầu một cuộc sống mới. Còn em, em cũng đã chọn một cuộc sống cho riêng mình, vẫn hàng ngày làm việc quên thời gian, vẫn cafe, xem phim một mình khi rảnh, vẫn tự cho phép một cuộc sống ít gam màu như thế. Có lẽ em vẫn đang ổn hoặc ít ra là phải ổn anh ạ.

Quang.name.Vn - Ảnh minh họa
Ảnh mang tích chất minh họa – Quang.name.Vn

Bên đó mùa này hoa anh đào nở nhiều rồi phải không anh? Em không hiểu nhiều về loài hoa ấy cũng như đất nước Nhật Bản xa xôi nhưng nơi có anh em tin sẽ đẹp và bình yên lắm. Mùa hoa anh đào đầu tiên anh ở đó, không biết anh còn muốn chờ ngắm thêm bao nhiêu mùa hoa nữa để quay trở về. Dù thế nào đi nữa, dù anh có bên cạnh ai, nhưng mong anh hãy hứa nhất định sẽ quay về.

Và em sẽ đợi để đếm những mùa hoa…

Tác giả: Thảo Nguyên

Thu Gọn Nội Dung

Nguồn: blogviet.com.vn
Giọng đọc: Chit Xinh

Bạn muốn gửi Bình luận

Loading Facebook Comments ...

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here