
Các bạn đang nghe chuyên mục đọc Truyện Đêm Khuya, tác phẩm Súng nổ cửa rừng.
… Một chương trình đã rất quen thuộc với nhiều bạn hiện nay. Với hàng nghìn câu chuyện được sưu tầm và được cập nhật hàng ngày, chúng tôi tin tưởng rằng website sẽ là một món ăn tinh thần bổ ích cho các bạn . Hi vọng những câu chuyện thú vị và đầy lôi cuốn sẽ giúp bạn thư giãn sau những giờ làm việc vất vả. Hãy lắng nghe và cảm nhận. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thú vị trên Website ….!
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
.. Mi thừa biết, một cái lẩy cò, khẩu AK phun ra một khắc ba viên. Nghĩa là ngực tau hứng trọn cả ba viên đạn của mi. Hức!..
Sao mi lại bắn chính ân nhân của mình? Hức!..
Giải ngũ về làng, mi có chi trong tay? Không gì sất. Không xu tiền cắc bạc. Không ruộng đất trâu bò. Không nghề ngỗng. Không bằng cấp. Có chăng là cái nước da tái bủng tái beo vì sốt rừng. Mi ôm một mớ hồ sơ đi xin việc, đùn hết cửa này sang cửa khác, uốn lưỡi kêu thương cốt kiếm cái chân bảo vệ.
Nhưng ở đâu người ta cũng lắc đầu quầy quậy. Con vợ mi gầy tong teo, như que củi. Cháo rau đắp đổi, không đủ sữa cho con bú. Thằng bé gần hai tuổi, gầy xanh như con nhái bén. Đầu to đít tóp. Tay cẳng nhẳng nhiu. Hai mắt thô lố. Cái mặt choắt như mặt khỉ con. Cả hai mẹ con ngóng mi xin việc trở về, như ngóng một cơ vận. Biết thế, mi không dám về nhà, thất thểu đi vào nhà tau, ngồi xẹp xuống ghế salon.
Tuyệt vọng. Tau nói, đưa hồ sơ đây. Mi không buồn nhấc tay, nói, không ích chi mô! Tau cười nhạt, đợi một tuần nhá. Mi cười còn nhạt hơn, tau đố mi đó! Ba hôm sau, tau ghé nhà, không gặp mi. Vợ mi bảo, mi tìm được chân phụ hồ, nhưng tiền công không đủ gói cơm trưa. Tau nhắn lại, về bảo nó chuẩn bị đi làm.
Vợ mi nửa tin nửa ngờ. Không dám nói lời cám ơn.
Đúng bốn hôm sau nữa, tau đưa về cho mi tờ quyết định. Mi lật qua lật lại. Rồi đọc từ trên xuống. Lại đọc từ dưới lên. Săm soi từng nét chữ. Rõ ràng chữ ký. Tên người. Và dấu son đỏ chót. Cuối cùng, nước mắt mi ứa ra. Miệng méo dệch. Giọng nghẹn ngào. Mi hỏi, có thật không?
Mi thay bộ đồ màu cỏ úa của lính, bằng bộ đồ màu lá cây. Cắt may cũng từa tựa nhau. Cũng mũ mão quân hàm phù hiệu từa tựa nhau. Sắc phục của ngành kiểm lâm. Mi được đưa về giữ một vùng rừng đặc biệt, Vườn quốc gia, di sản thiên nhiên thế giới.
Ngày nhận lương đầu tiên, vợ chồng mi soạn một tiệc rượu nhỏ mời tau. Vợ mi thổn thức, nói, vợ chồng em đội ơn bác suốt đời. Tau đáp, có chi, bạn bè thuở chăn bò, giúp nhau tí chút thôi mà. Mi trịnh trọng nâng chén ngang mày, hướng sang tau, nói, trước là bạn bè, từ nay là ân nhân!
Tau cũng lo làm công tác dự nguồn. Nguồn ấy chính là mi. Không bằng cấp đừng hòng leo lên. Mi leo càng cao, tau càng được nhờ. Tau quyết đầu tư, vẽ cho mi cái bằng, bằng cách, đẩy mi vào học tại chức, ngành Luật. Đầu vào đầu ra tau lo tất, kể cả luận văn tốt nghiệp. Mi chỉ việc đến ngồi, điểm danh. Cuối buổi mời các thầy giáo đi uống nước, hát karaoke. Các vị tiến sĩ, giáo sư đáng kính ấy, đến từ Hà Nội, Sài Gòn. Xa vợ con, buồn ngao ngán, được đi hát thích lắm. Điểm học của mi chói ngời. Bằng tốt nghiệp của mi cũng đỏ tựa mặt trời mọc. Bọn bạn bè gác rừng với mi, phục sát cỏ!

Có một sự việc bất ngờ xảy ra suýt biến công đầu tư của tau, thành công cốc. Sao mi liều thế? Mi dại dột thế? Vùng này là một rốn nước. Hễ mưa một chút ở thượng nguồn, phía rừng Lào, là nước tống về như thác. Các con khe, các dòng suối, trước đó còn khô không khốc, nước chợt trào dâng, như thể nước tự lòng đất đùn lên. Không ai kịp trở tay. Một cháu gái chăn bò mải chơi bị nước cuốn đi như thanh củi mục, như mớ giẻ rách. Nước vày bé trong con sóng trào sôi. Sông Son gầm gào chảy xiết. Thế mà mi lao ra. Lao như một mũi tên. Mi chộp được đứa bé. Hai cái đầu đen vật lộn cùng nước xoáy. Lúc ẩn lúc hiện. Xa dần. Rồi mất tăm mất tích. Ai cũng bảo, thôi rồi! Chống thuyền đi tìm xác. Tiếng đồng hồ sau, thật bất ngờ, tìm được mi và cháu bé, như hai cái xác chết trôi tái xanh tái ngắt, nằm thoi thóp bên bãi đất ngô. Hú vía!..
Có bằng đại học, mi tức thì nhảy lên ghế trạm trưởng trạm kiểm lâm Trộ Mợng. Sao cái trạm này mang tên Trộ Mợng? Trộ mợng thì cũng như trộ nò, trộ rớ. Bao nhiêu nước trên cánh đồng, trên các khe suối, đều đổ dồn về đây. Bởi thế, bao nhiêu cá tôm, lươn lệch đều đi qua đây. Người ta chặt tre đóng cọc, ken dày hai phía, chỉ chừa một khoảng chính giữa lòng suối, đủ đơm cái mợng. Nước chảy rất ón. Mợng to hơn chẹp, gấp năm gấp bảy nò. Sớm hôm sau lội ra, chỉ việc tháo cái oi ở đuôi mợng, đổ các thứ tôm cá lươn lệch vào sọt mang về. Trạm kiểm lâm này cũng thế, một bên là vực sâu thăm thẳm, nước cuộn xiết, xanh lè. Xanh đến rợn người.
Chóng mặt. Đó là một nhánh sông ngầm của thượng nguồn Sông Son, chảy từ phía rừng Lào, dưới quần thể đá vôi mênh mông vắt qua hai nước. Về đây, nó đùn lên sùng sục. Còn bên kia, là lèn đá xanh dựng đứng chọc trời, quanh năm mây phủ. Ở giữa là con đường độc đạo. Con đường như sợi chỉ quanh quất dưới chân núi đá. Ngày xưa, những binh đoàn xe pháo nườm nượp chảy qua đây, sang đất Lào, rồi đi vào các mặt trận phía trong. Kẻ địch biết, nhưng không làm gì được. Lèn cao, đất hiểm, chúng chỉ mỗi cách rải bom tọa độ. Nhưng bom đạn nào vừa với vực sâu và những mái lèn cao ngất kia? Sau chiến tranh, người ta mở rộng, đẽo vào chân lèn, để có hai làn xe chạy. Nhựa láng phẳng phiu.
Biển báo cọc tiêu mương rãnh thông suốt. Dân đi rừng thích lắm. Người ta đặt ở cửa rừng này một trạm kiểm lâm. Trăm ngả gỗ lạt, mây song, củi lá, tất tật phải qua đây. Thậm chí, cả lũ chồn cheo khỉ vượn hươu nai cũng qua đây, để xuống bến dưới kia uống nước. Trạm này nó hệt cái trộ mợng.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:VOV6.VOV.VN

































