Các bạn đang nghe chuyên mục đọc Truyện Đêm Khuya, tác phẩm .
… Một chương trình đã rất quen thuộc với nhiều bạn hiện nay. Với hàng nghìn câu chuyện được sưu tầm và được cập nhật hàng ngày, chúng tôi tin tưởng rằng website sẽ là một món ăn tinh thần bổ ích cho các bạn . Hi vọng những câu chuyện thú vị và đầy lôi cuốn sẽ giúp bạn thư giãn sau những giờ làm việc vất vả. Hãy lắng nghe và cảm nhận. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn thú vị trên Website ….!
♥ ♥ ♥ ♥ ♥
Người tôi như đông cứng, giống như ai đã ép quanh mình bằng những cây nước đá lạnh buốt đến tận xương. Ả ra đi khỏi phòng trong bộ áo dài màu tím, với cái xắc đầm màu da cá sấu quai dài đong đưa bên hông, dáng đi uyển chuyển kiêu sa. Nhìn theo ả mắt tôi bỗng thấy cay cay…
Tôi và nó cùng quê, chơi với nhau lúc mũi còn thò lò, lớn lên cùng học sắp hết cấp ba, tôi đi bộ đội rồi vào Nam chiến đấu. Nó ở lại tiếp tục học, lý do gì tôi không rõ, lần về phép đầu tiên sau chiến tranh tôi tới thăm gia đình nó (Cha nó lúc bấy giờ là một cán bộ lãnh đạo cấp huyện) và được biết, nó đã tốt nghiệp đại học xây dựng hiện đang đi nghiên cứu sinh tại Liên Xô. Nghe vậy, tôi rất mừng.

Tôi trở lại đơn vị rồi được cấp trên quan tâm, giới thiệu vào trường văn hoá quân khu ôn luyện để thi đại học. Chiến tranh kết thúc, thần chết không kéo nổi tôi đi, nhưng thân thể thì chẳng còn nguyên vẹn. Đó là lý do vì sao để tôi chọn nghề sử học. Thế là tôi và nó cứ như hai kẻ chạy Maraton về hai
Đầu năm nay, tôi từ Đà Nẵng ra Huế để nghiên cứu bổ sung vào bản báo cáo khoa học về lịch sử các triều đại chúa Nguyễn. Một buổi chiều chạng vạng từ thành nội bước ra tôi đang miên man trong dòng suy tưởng, bỗng nghe một tiếng kít đột ngột, bỏng rát vang lên. Tôi rùng mình sực tỉnh. Cách tôi chừng hai thước, một chiếc xe hơi Toyota đời mới cáu cạnh đứng lù lù trước mặt. Có tiếng tiếng chửi tục ai đó văng ra ác nghiệt rồi cánh cửa bật mở, những người ngồi trong xe đều nhảy xuống. Gã tài xế mặt đỏ rần rần chồm lên như con báo sấn lại gần tôi, đưa cánh tay gân guốc nổi cuồn cuộn vung cao. Tôi chợt nghĩ, “chắc chắn mình sẽ nhận một cú đấm”. Thật may, đúng lúc đó có tiếng ai vang lên, giọng nghe quen quen “dừng lại!”. Rồi người ấy bước lại bên tôi, ánh mắt nhìn săm soi vẻ tự tin lắm.
– Mẹ kiếp … Trọng phải không?
Tôi ngỡ ngàng đến lạnh người. “Đúng nó rồi”. Ngày trước nó nhỏ thó đen đúa đến quê mùa, còn bây giờ dù nó to lớn như tây nhưng không thể nào nhầm lẫn được. Nó giống mẫu người ngoài trái đất, trong các phim viễn tưởng mà tôi đã từng được xem. Đầu to, trán dô, mắt hơi lồi, cái miệng rộng thừa thãi.
(…)
Giọng đọc: Đang Cập Nhật
Nguồn:VOV6.VOV.VN

































